Monday, December 29, 2025

VÔ ĐỀ SÁNG CHỦ NHẬT 28/12/2025
https://youtu.be/Gj0ObSnScxo?si=TYMxZBbs0T_Ynl4k




Let Them Fight - America Leaves the Last Battle of the Vietnam War - Xuân Lộc
https://youtu.be/tGlfNNidFEk?si=XrzJqM-IzmEQEHCA


Notes of Dark Docs

Vietcong+ and North Vietnam communist.

Let I tell something, the fall of South Vietnam (ROV – Republic of Vietnam) and the fall of Afghanistan are in different concepts:

+ Firstly, Taliban is an insurrection against Afghanistan government aided by America, they have almost no support by the major power but they still defeated the Afghan govt forces. While South Vietnam failed against Vietcong+ and North Vietnam communist when the US fully withdraw off South Vietnam in 1974, meanwhile; Soviet and China continued supporting North Vietnam to defeat South Vietnam and "unified" Vietnam under Communist banner.

+ Secondly, in the last day of South Vietnam, when the president of ROV-Dương Văn Minh ordered ARVN forces to surrender on midday 30th April 1975, many of ARVN forces and officers-while still fighting against enemy, were felt surprised, disappointed and angered listening their president ordered them to put out the arms.

- Some would surrender immediately,
- some would flee away,
- but some would stand up, against the order and still fighting until weeks later,
- some committed suicides with the sense of humiliation, dishonored, being betrayed.

While what about the Afghan forces?

They fled and surrendered immediately to the enemy, when their president started transition of government to Taliban, most of Afghan forces had been disbanded and stopped the fighting anyway.

+ Thirdly, the war against Taliban by the US was started in 2001, the creation of Afghan government was by American too. While not until 1965 that the US involved into South Vietnam to against Vietcong+ and North Vietnam communist.

Before that during Ngô Đình Diệm's presidency, it was own ARVN forces conducted the attack on Vietcong and it was successfully, even Vietcong leaders had to committed that "The hardest time for our forces (to against South Vietnam) was during 1960-1963(During Diệm's presidency).

After Diệm's assassination by CIA during Kennedy's presidency (because he's against American troops intervened in South Vietnam), that Vietcong started to rise up so much that the United States had to send troops to contain communism.
And notice, the successor of Diệm-Nguyễn Văn Thiệu (who was involved in Diệm's assassination helping by CIA), was a corrupted president, so it's helping Vietcong to getting rural people support.

The only thing I can see comparing Afghanistan to Vietnam that America, while having a good tactic to win almost every battle against the enemy, but not having a will to protect the building that they have built, they just messed up a lot after they leaving.

So then, comparing South Vietnam's fall to Afghanistan ones is like comparing strawberry to apple: they are fruits, with same color but different taste.

P.s: Many people comparing the situation in Vietnam like in Afghanistan, I feeling it's very not a similar concept to referring two of them. So, I let my comment from another video to clarify it in my opinion.

Ghi chú của Dark Docs

Vietcong+ và cộng sản Bắc Việt.

Hãy để tôi nói một điều, sự sụp đổ của Nam Việt Nam (ROV – Việt Nam Cộng hòa) và sự sụp đổ của Afghanistan là ở những khái niệm khác nhau:

+ Thứ nhất, Taliban là một cuộc nổi dậy chống lại chính phủ Afghanistan được Mỹ hỗ trợ, họ gần như không có sự ủng hộ từ các cường quốc lớn nhưng vẫn đánh bại được quân chính phủ Afghanistan. Trong khi Nam Việt Nam thất bại trước Vietcong+ và cộng sản Bắc Việt khi Mỹ rút hoàn toàn khỏi Nam Việt Nam vào năm 1974, trong khi đó; Liên Xô và Trung Quốc tiếp tục hỗ trợ Bắc Việt nhằm đánh bại Nam Việt Nam và "thống nhất" Việt Nam dưới lá cờ Cộng sản.

+ Thứ hai, vào ngày cuối cùng của Nam Việt Nam, khi tổng thống ROV – Dương Văn Minh ra lệnh cho lực lượng ARVN đầu hàng vào trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, nhiều quân nhân và sĩ quan ARVN – trong lúc vẫn đang chiến đấu chống kẻ thù – cảm thấy bất ngờ, thất vọng và tức giận khi nghe tổng thống ra lệnh cho họ dừng lại vũ khí.

- Một số đầu hàng ngay lập tức,
- một số bỏ chạy,
- nhưng một số đứng lên, chống lại lệnh và tiếp tục chiến đấu đến vài tuần sau,
- một số tự sát vì cảm giác nhục nhã, mất danh dự, bị phản bội.

Còn lực lượng Afghanistan thì sao?

Họ bỏ chạy và đầu hàng kẻ thù ngay lập tức, khi tổng thống của họ bắt đầu chuyển giao chính quyền cho Taliban, hầu hết lực lượng Afghanistan đã bị giải tán và dừng chiến đấu.

+ Thứ ba, cuộc chiến chống Taliban của Mỹ bắt đầu vào năm 2001, việc thành lập chính phủ Afghanistan cũng do Mỹ thực hiện. Trong khi đó, phải đến năm 1965 Mỹ mới tham gia vào Nam Việt Nam để chống lại Việt cộng và cộng sản Bắc Việt.

Trước đó, trong thời kỳ tổng thống Ngô Đình Diệm, chính lực lượng ARVN thuộc quyền của họ đã tiến hành các cuộc tấn công vào Vietcong và đã thành công, thậm chí các lãnh đạo Vietcong đã phải thừa nhận rằng "Thời gian khó khăn nhất cho lực lượng chúng tôi (để chống Nam Việt Nam)" là trong giai đoạn 1960-1963 (Trong nhiệm kỳ tổng thống của Diệm).

Sau khi Diệm bị ám sát bởi CIA trong nhiệm kỳ của Kennedy (vì ông ấy phản đối việc quân đội Mỹ can thiệp vào Nam Việt Nam), lực lượng Việt Cộng bắt đầu nổi dậy mạnh đến mức Hoa Kỳ phải cử quân để kiềm chế chủ nghĩa cộng sản.
Và lưu ý, người kế nhiệm Diệm - Nguyễn Văn Thiệu (người có liên quan đến vụ ám sát Diệm với sự giúp đỡ của CIA) - là một tổng thống tham nhũng, nên điều này giúp Việt Cộng có thêm sự ủng hộ từ người dân nông thôn.

Điều duy nhất tôi thấy khi so sánh Afghanistan với Việt Nam là Mỹ, mặc dù có chiến thuật tốt để thắng hầu hết các trận đánh với kẻ thù, nhưng lại không có ý chí bảo vệ những công trình mà họ đã xây dựng, họ chỉ làm rối tung sau khi rút đi.

Vì vậy, so sánh sự sụp đổ của Nam Việt Nam với Afghanistan giống như so sánh dâu tây với táo: đều là trái cây, cùng màu nhưng hương vị khác nhau.

P.s: Nhiều người so sánh tình hình ở Việt Nam giống như ở Afghanistan, tôi cảm thấy đó không phải là một khái niệm giống nhau khi nhắc đến cả hai. Vì vậy, tôi để lại bình luận của mình từ một video khác để làm rõ điều đó theo quan điểm của tôi.

........

Ngược dòng thời gian

Ngày đó tôi vẫn thắc mắc: Tại sao các tướng ở vùng IV Chiến Thuật ỏ miền tây miền nam tự sát vào ngày 30 tháng 4, 1975 nhiều vậy?
Tuy đọc nhiều lời giải thích về sự tràn ngập quân bộ đội và quân du kích trong miền nam, nhưng các người "lính mình" đều giải thích khác nhau. Không hài lòng ở những câu trả lời, tôi quyết định đi tìm sự thật một mình. Suýt nữa tôi tin là -- Vì hết đạn, lính mình không muốn chiến đấu. Thôi cũng được, tin như vậy để khỏi đau đầu, đau lòng... Nhưng sau này đọc những bài hồi ký, những câu chuyện viết lại, những câu chuyện truyền miệng khi các người "lính mình" ra khỏi tù được Việt cộng thả ra, tôi lại nghĩ -- Chắc Việt cộng nó thấy thắng chắc ăn, không ai phản công, phản pháo, phản đối, thế cũng được.

Nhưng mà thêm sau đó một thời gian nữa, mới biết, Việt cộng thả "lính mình" vì có sự can thiệp của các cựu chiến binh Hoa Kỳ đòi hỏi, cùng với người Việt tị nạn ở hải ngoại miệt mài tranh đấu [người lính VNCH đã giao vũ khí cho Việt cộng rồi, mà còn bắt nhốt tù, tịch thu nhà cửa, lại không cho sổ "hộ khẩu hộ lý hộ chiếu gì đó để cắt đứt đường sống gia đình người chiến bại] can thiệp đòi hỏi tuân theo luật tù binh thế giới chứ không phải luật khỉ đít đỏ... và với một số tiền đô la nào đó. Ủa vậy hả? Rồi sau đó Mỹ mua con lai Mỹ đem về Mỹ với một số tiền nào đó. Vậy hả? Sao Vậy? Và mua hài cốt lính Mỹ còn chôn đâu đó đem về Mỹ, rồi cũng có cả mua các nhân viên, người giúp việc, người làm công cho Mỹ, người làm sở Mỹ thời đó, đem về Mỹ. Trời ơi Việt cộng nhận đô la và đô la tưng bừng, chưa kể được mượn tiền ngân hàng quốc tế bung ra cho Việt cộng để xây dựng "nhà lướt" của họ, nhà bank quốc tế cho vay tiền không tiền lời, quỹ tiền tệ hội này hội nọ cho mượn tiền giúp xóa đói giảm nghèo gì đó, tiền, tiền, đô la, đô la tung vào Việt Nam nhiều biết mấy, nhiều nước đông nam Á cũng thấy thế cũng "nể mặt" Việt cộng nữa là... chúng giầu quá!

Chuyện như thế này, khi Liên Sô Sô Viết sụp đổ, cùng các nước cộng sản đông Âu không nuôi cô báo mấy thằng Việt cộng được nữa, mà Tàu cộng cũng không đủ tiền nuôi cả đám nam cộng cùng bắc cộng bị dụ dỗ, hứa hẹn hão huyền đi theo nó nữa, nên Tàu cộng hiến kế cho Việt cộng quay ra "nẹo" tiền thằng Mỹ mà sống, bằng nhiều hình thức: mở cửa với các nước Tư Bản, đổi mới kinh tế, kêu gọi người Việt hải ngoại về Việt Nm du lịch, du hí, du dương, du ngoạn đầu tư gì đó.

Nghe mấy ông Việt cộng nói -- Vì đã lâu sống trong hố Bò, lỗ Củ Chi, hốc Bò Tó, hang, hầm chỉ biết bắn AK, liệng lựu đạn... nên không ai biết làm kinh tế, số tài sản ăn cắp, ăn cướp của VNCH dù Việt cộng có ăn đến núi cũng phải lở, và còn phải bòn rút tài nguyên VNCH mà lấy Nam lấp bắc, bào mòn miền nam, kéo dài gần 40 năm.

Đặt lại vấn đề: Tại sao miền nam mất quá nhanh chỉ trong ba tháng hay hai tháng gì đó, vậy thì phải có sự sắp đặt cho miền nam mất. Ai sắp đặt? Lại đi tìm câu trả lời lại phải đi một mình...
Hãy nghe một vị Tư Lệnh Không Quân VNCH nói gì nhé.

Tư Lệnh Không Quân Trần Văn Minh & Lời Tự Tình Của Một Cánh Bay!
https://youtu.be/ohS_bnqy8ow?si=Jsc9VlMfbOkhFh9P


Lời Tự Tình Của Một Cánh Bay – Trung Tướng Trần Văn Minh

Để tôi kể bạn nghe về sự thật của tôi. Đó không phải là sự thật về bất cứ sĩ quan hay ông tướng ông tá người Việt nào. Nó không phải là sự thật về một chính khách người Việt nào. Nó chẳng là sự thật về gia đình tôi hay bạn bè tôi.

Nhưng nãy giờ tôi đang nói về sự thật của tôi. Đó là những gì tôi đã thấy và tôi đã tin. Đó là sự thật của tôi. Câu trả lời cho thảm kịch thất trận của miền Nam Việt Nam thật đơn giản. Nó có thể tóm gọn với hai chữ “không đủ”. Chúng tôi không có đủ tiếp liệu trong những tuần cuối cùng của cuộc chiến. Và chúng tôi không có đủ lính. Chỉ có thế. Đó là toàn bộ vấn đề. Không đủ. Báo chí Mỹ nói là chúng tôi thất trận vì chúng tôi tham nhũng. Tôi không chối là đã có tham nhũng tại Việt Nam. Có. Có tham nhũng trên thị trường, trên chính trường và trong một vài đơn vị quân đội. Nhưng dứt khoát không có tham nhũng trong Không Quân. Những người lính Không Quân tin vào Tổ Quốc Không Gian, và họ tin cậy cấp chỉ huy. Không có chuyện tham nhũng nơi các sĩ quan quanh tôi.

Vấn đề sinh tử là chúng tôi không còn cơ phận và cũng không có nhiên liệu. Chúng tôi bị thiếu hụt nhiên liệu trong những ngày cuối cuộc chiến. Vì vậy mà chúng tôi không thể cất cánh. Không lực chúng tôi bị nằm ụ dưới đất. Thế mà người Mỹ, có máy điện toán với đầy đủ dữ kiện. Họ nói rằng chúng tôi có đủ. Họ cả quyết là chúng tôi có đủ nhiên liệu và đồ phụ tùng. Họ cả quyết trên cơ sở chính trị. Họ không cả quyết trên cơ sở thực tế.

Tất cả những gì chúng tôi cần đến là Tiếp Vận. Có tiếp liệu mới đánh đấm được. Khi mà hàng tiếp liệu không được chuyển giao, thì tinh thần chiến đấu của sĩ quan và binh lính chúng tôi sẽ xuống thấp. Ai cũng thấy là đồ tiếp liệu đang cạn kiệt. Họ biết chúng tôi sẽ hết sạch. Và khi họ thấy như vậy, họ sẽ biết là chúng tôi đang bị đồng minh thân thiết bỏ rơi. Và rồi họ sẽ mất sạch tinh thần chiến đấu. Tôi chưa bao giờ nghĩ là đồng minh sẽ lừa dối và bỏ rơi chúng tôi. Tôi nghĩ đến Bá Linh và Đại Hàn khi nghĩ đến các giải pháp của người Mỹ. Và tôi thấy người Mỹ đã bảo vệ họ. Tôi nghĩ là chúng tôi, là tiền đồn của thế giới tự do, rồi cũng được bảo vệ như thế. Đại Sứ Graham Martin nói đi nói lại là Mỹ sẽ không bao giờ bỏ rơi chúng tôi. Ổng nói là chúng tôi nên tin như thế.

Những gì đã xảy ra vào phút cuối đã như một vài người Mỹ đã nói trước. Chúng tôi thua trận nhanh hơn Bắc quân có thể thắng. Đúng vậy. Tôi coi như sách lược của Tổng Thống Thiệu là bỏ rơi vùng Cao Nguyên sau khi mất Ban Mê Thuột là một chiến thuật hay. Nhưng nếu chúng ta được tiếp vận hợp lý, thì tinh thần chiến đấu của chúng ta vẫn còn, và chúng ta có thể tái phối trí quân đội để tiếp tục chiến đấu.




Khi Tổng Thống Thiệu từ chức vào ngày 21 tháng Tư, tôi đã nghĩ đó là dấu hiệu lạc quan. Tôi nghĩ rằng chúng tôi sẽ có những thỏa ước mới, những chế độ mới. Phó Tổng Thống Hương trở thành tổng thống. Ông là một nhà giáo lão thành đáng kính. Ông là một người trung thực.

Nhưng rồi ông giao quyền tổng thống cho Tướng Dương Văn Minh. Một vài người chúng tôi tin rằng Tướng Minh có thể đạt được những thỏa ước hòa bình. Nhưng chúng tôi cũng nghĩ tình hình đang diễn ra là một bóng đen hắc ám. Chúng tôi tin rằng người Việt sẽ không còn tự quyết một điều gì. Bất cứ điều gì, chúng tôi tin chắc rằng, phải được quyết định sau bức màn siêu quyền lực. Người Mỹ, người Nga, người Tàu _ chúng tôi tin chắc là thế _ sẽ quyết định số phận của Việt Nam. Chúng tôi đã chờ đợi ngày này qua ngày khác mới thấy những điều họ đã âm mưu. Chúng tôi nghĩ một phần trong những âm mưu đó là người Mỹ sẽ ngưng cung cấp hàng tiếp liệu cho chúng tôi.

Thiếu Tướng Nguyễn Cao Kỳ

Trong những ngày cuối cùng của VNCH nhiều lần tôi đã có nói chuyện với Tướng Nguyễn Cao Kỳ. Và nhiều lần ông đã yêu cầu tôi làm đảo chánh. Ông nói, “Hãy cẩn thận. Người Mỹ đang bảo vệ Tổng Thống Thiệu. Đừng để họ biết kế hoạch của các anh”. Rồi khi tôi gặp ổng vài ngày sau đó, ổng lại yêu cầu tôi, “Khi nào thì anh cầm đầu cuộc đảo chánh? Khi nào thì đảo chánh?”. Tôi nói với ổng là tôi không muốn cầm đầu đảo chánh. Tôi hỏi ông ấy là ông có muốn đảo chánh không? Và ổng nói không, không muốn. Ông nói là ông nghĩ tôi muốn. Ổng quá cẩn thận. Ông muốn tôi cầm đầu đảo chánh để ông trở thành người lãnh đạo mới của đất nước. Nhưng điều mà Tướng Kỳ không thể nào hiểu được là tôi và binh lính của tôi sẽ không trung thành với ai cả. Chúng tôi chỉ trung thành với Tổ Quốc. Chúng tôi trung thành với Việt Nam, chúng tôi yêu Việt Nam. Rất nhiều người lính chúng tôi đã chết cho Việt Nam. Họ đã chiến đấu và chết không vì bất cứ ai, mà cho Việt Nam.


Trong một cuốn hồi ký Tướng Kỳ nói là tôi đã đến nhà ổng và nói là tôi sẽ trung thành với ổng bằng bất cứ giá nào. Ông nói tôi đã nói với ổng là người của Tòa Đại Sứ Mỹ đang đút tiền cho tôi để thăm dò ông cho Mỹ. Không có điều nào đúng cả. Không hề có ai đưa tiền cho tôi cả – đặc biệt là người của Tòa Đại Sứ Mỹ. Và tôi không hề có chuyện đàm phán nào với tướng Kỳ. Đọc nó rất buồn cười. Tại sao ổng lại bịa ra những điều này trong cuốn hồi ký? Ông moi những chuyện này ở đâu ra vậy? Có thể là ông đang nhắm tới một ai đó chớ không phải tôi. Ông không được bịa chuyện về tôi.

Gần trưa ngày 29 tháng Tư, tôi nhận một cuộc điện gọi từ cơ quan DAO nói rằng sẽ có một cuộc họp giữa Mỹ và các cấp chỉ huy của Vietnam Air Force (VNAF). Tôi qua cơ qua DAO với nhiều người nữa. Chúng tôi được đưa vào một gian phòng. Rồi người ta để chúng tôi ngồi đó một lúc lâu. Chúng tôi nghĩ Đại Sứ Martin hoặc Tướng Homer Smith (tùy viên quân sự) hoặc ai đó sẽ thuyết trình một kế hoạch đẩy lui Cộng quân. Nhưng chẳng có ai thuyết trình cả. Không có ai thuyết trình cho tới xế trưa. Sau khi chúng tôi đi vào khu vực cơ quan DAO thì một người lính gác đã tước vũ khí của chúng tôi. Điều này chưa bao giờ xảy ra trước đó. Rồi cuối cùng cũng có một người, mặc đồ sĩ quan, bước vào phòng và nói, “Đã kết thúc rồi, Thưa Tướng Minh. Một trực thăng đang đợi ngoài kia sẽ đưa ông đi”. Chúng tôi bước ra chiếc trực thăng. Nó đưa chúng tôi bay ra chiếc Blue Ridge ngoài biển Đông.

Một đại tá Không Quân Mỹ đang ngồi trên tàu với tôi. Ông ta ngồi kế bên tôi. Ổng khóc suốt chuyến bay. Ổng không nói được. Nhưng ông ấy đã viết gì đó lên một mảnh giấy rồi đưa cho tôi. Tôi đọc, “Thưa tướng quân, tôi rất tiếc”. Tôi vẫn còn giữ mảnh giấy đó cho tới ngày hôm nay. Tôi sẽ giữ mảnh giấy đó suốt đời. Tôi sẽ luôn nhớ tới chuyến bay buồn thảm ra chiến hạm Blue Ridge.

Đối với những người theo đạo Phật như chúng tôi, chúng tôi tin rằng thượng đế đã an bài mọi sự. Chúng tôi tin rằng chúng tôi phải chịu nhiều đau khổ trong cuộc đời này bởi vì kiếp trước chúng tôi đã tạo nhiều ác nghiệp. Tôi tin rằng trong cái kiếp trước mà tôi không nhớ nổi chắc là tôi đã phạm nhiều điều sai quấy. Đó là lý do tại sao chuyện ác lai này lại báo ứng với tôi và với quê hương tôi. Đôi khi chúng ta có thể cưỡng lại số phận nếu chúng ta hành thiện và chỉ làm những điều lương tâm sai bảo. Đó là những gì tôi đang cố tu thân. Tôi phải cố tu thân và làm những gì hợp với lương tâm.

Nhưng từ khi đất nước tôi sụp đổ, tâm hồn tôi đã hóa ra tan nát. Trong 20 năm qua thâm tâm tôi đã cảm thấy trĩu nặng nỗi buồn đau và trống vắng. Nó vẫn không phai đi. Tôi cảm thấy nó hằng ngày. Không một ngày nào trôi qua trong đời mà tôi không nhớ về Việt Nam.

"Bạc lòng nhưng chẳng cam lòng,
Mang theo nhục nước vào trong mộ phần”.


(Hà Huyền Chi)
Sự thật Đời Tôi – Trung Tướng Trần Văn Minh

----------------------------------------
Chỉ đem ra, chúng tôi không bàn luận, mỗi người nghe và tự tìm lấy câu trả lời.

#1635: Tình Hình Thế Giới Đầy Biến Động | 29.12.25
https://youtu.be/uDSi5TpG080?si=ak8UnJ-7mf9tIVyu


#1636: Lý Do Nga Còn Tiền Đánh Hoài | Vì Sao Mỹ Muốn Greenland? | 30.12.25
https://youtu.be/0kDs-daeCFk?si=zcdl6qcUj8drNYsT


Người Việt trong nước không đòi, tố cáo Tàu cộng
Người Việt Hải Ngoại khắp năm châu bốn bể đòi Tàu cộng
50 năm biến cố Trung Cộng chiếm Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam
https://youtu.be/TLKNocMYR6o?si=uaWYFqabQqyxXtGt










No comments:

Post a Comment