Tuesday, January 13, 2015

GIÁNG SINH BUỒN: VIỆT CỘNG THẢM SÁT ĐỒNG BÀO SẮC TỘC THIỂU SỐ Ở DAKSON

GIÁNG SINH BUỒN: VIỆT CỘNG THẢM SÁT ĐỒNG BÀO DAKSON VÀO MÙA GIÁNG SINH 1967

Giáng Sinh này nhớ Giáng Sinh Máu Lửa xưa: Cộng sản Bắc Việt mang hai tiểu đoàn với khoảng từ 300 đến 600 quân chính qui, thuộc Trung đoàn 88, Sư Đoàn 308 Bộ Binh bao vây làng Đắk Sơn, thuộc thị xã Phước Long tỉnh Bình Phước, sát hại 252 đồng bào Thượng, ngày 5 tháng 12 năm 1967, trước Giáng Sinh.

Mời đọc chi tiết và nhìn hình ảnh trong bài và links bên dưới. Tài liệu của báo chí ngoại quốc.

GIÁNG SINH BUỒN NĂM 1967

Nhớ Giáng Sinh năm nào (1967)
Lòng bỗng thấy nao nao
Vì bao xác người Thượng
Chết thảm đầy xót xa

VIỆT CỘNG THẢM SÁT ĐỒNG BÀO DAKSON
VÀO MÙA GIÁNG SINH 1967

https://www.youtube.com/watch?v=B7AzA-AU5Y4

Những người dân làng còn sống sót tại Đắk Sơn. Hình của The Viehtam Center Archive - Jim Feltz

Những người dân làng còn sống sót tại Đắk Sơn.
Hình của The Vietnam Center Archive – Jim Feltz


Cách đây 47 năm, trong khi mùa vọng đã tràn về trên khắp miền đất nước VN, là mùa mà nơi nơi đều cất cao thông điệp “Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho người thiện tâm”, thì trong lúc đó tại một làng người thượng gần biên giới Campuchia vào tháng 12 năm 1967, đã bị những người hoàn toàn không có thiện tâm, những con thú đội lốt người, đã ra tay sát hại một cách rất thảm thương, man rợ 252 đồng bào nơi đây. Bọn cộng sản đã dùng súng phun lửa, lựu đạn để đốt và sát hại đàn bà con nít rất tàn nhẫn.


Đây là một cuộc tàn sát đồng bào thiểu số người “thượng” vào ngày 5 tháng 12 năm 1967 man rợ nhất trong chiến tranh Việt Nam lúc bấy giờ.

https://www.youtube.com/watch?v=5AVyShH3RaU

thamsatdakson1967-2
Một em bé bị thương vì cháy tại Đắk Sơn đang được một bệnh nhân khác tại bệnh viện Sông Ba, cõng tới chỗ nghỉ ngơi tạm thời.

thamsatdakson1967-4thamsatdakson1967-3
Xác chết la liệt khắp nơi trong làng

thamsatdakson1967-5
Xác người dân Thượng (Montagnard) bị giết tại Đắk Sơn được bọc lại để sửa soạn đem chôn. Những xác này tìm được từ một căn hầm trú ẩn.
Hình của The Vietnam Center Archive -Jim Feltz

thamsatdakson1967-6
Xác chết dân làng nằm rải rác khắp nơi thân thể bị đốt cháy

thamsatdakson1967-7
Trẻ em bị thương nặng được băng bó
Hình của Jim Feltz

thamsatdakson1967-9thamsatdakson1967-8
Trẻ con bị giết rất thương tâm

thamsatdakson1967-10
Xác chết dân làng Đắk Sơn nằm la liệt khắp nơi.

thamsatdakson1967-11Làng Đắk Sơn bị bọn người khát máu phá hủy sau khi rút lui

thamsatdakson1967-12Trái đạn B41 bỏ lại làng.
Hình của Jim Feltz


Theo ông Ronald H. Spector, giáo sư về Lịch sử và Quan hệ quốc tế tại đại học George Washington, vào ngày 5 tháng 12 1967, hai tiểu đoàn với khoảng từ 300 đến 600 quân chính qui, thuộc Trung đoàn 88, Sư Đoàn 308 BB của Việt cộng miền bắc đã bao vây làng Đắk Sơn, thuộc thị xã Phước Long.

Dak Son nằm dưới chân một vùng đồi núi cách biên giới Campuchia khoảng 50 km. Nơi đây đã được VNCH xây dựng cho khoảng 800 người Thượng.

Quân đội Bắc Việt đã cho đó là làng chống cộng và đã giúp đỡ cho những người tị nạn gốc Thượng khác trốn khỏi các vùng do cộng sản kiểm soát, nên đã ra tay giết hại họ để trả thù rồi đổ lỗi do quân Mặt Trận Giải Phóng làm. Đây là một tội ác diệt chủng chống lại nhân loại mà cộng sản không thế chối cãi được, vì chỉ có các tiểu đoàn quân chính qui Bắc Việt mới được trang bị súng phun lửa, đặc biệt là trung đoàn 88 thuộc sư đoàn 308 cộng sản, được trang bị súng phun lửa, đó là loại súng mà quân Giải Phóng Miền Nam không được trang bị. Theo Wikipedia, thì cuộc thảm sát nầy do quân giải phóng thảm sát (?), nếu viết như Wiki. chính là lối viết chạy tội cho quân đội cộng sản Bắc Việt thuộc trung đoàn 88, rồi dồn hết tội lên đầu quân MTGPMN. Giống như HCM, núp sau những bút hiệu khác nhau để viết những bài báo cổ võ cho chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất đẫm máu tại miền bắc từ năm 1953-1956, dám làm mà không dám nhận, thật hèn!

Theo Charles Krohn, một sĩ quan tình báo Hoa Kỳ trích dẫn tài liệu của Douglas Pike, nhà sử gia về Chiến tranh Việt Nam, trước đó là nhân viên Phòng Thông tin “USIS” (Đơn vị Tâm lý chiến Hoa Kỳ), theo đó khoảng từ 300 cho tới 600 binh lính đã vào làng, khoảng 50 cho tới 60 người đã dùng súng phóng lửa và lựu đạn để đốt nhà và sát hại dân Dak Son. Một số người đã bị chết thiêu trong nhà, một số khác trốn dưới hầm bị chết ngạt vì thiếu oxy. Những căn nhà không bị cháy thì bị phá hủy bằng lựu đạn. Trước khi rời khỏi làng, họ đã bắn chết 60 người trong số 200 người còn sống sót bị bắt. Số còn lại bị bắt theo vô rừng. Theo tài liệu của USIS thì phía VNCH đã tìm được xác 252 người, 70% là đàn bà và trẻ con, nguồn của Kenneth Gee thì ghi là 10 người lính gác bị bắn chết, thêm 114 dân làng, hầu hết là đàn bà và trẻ em bị lựu đạn và súng phun lửa giết chết, số khác thì chết vì ngộp trong các hầm, khi làng bị phóng hỏa đốt cháy.

Đây là hành động rất dã man của cái gọi là Quân Đội Nhân Dân, được đảng lồng cho một cái tên để lường gạt nhân dân 2 miền nam và bắc, đó là “quân giải phóng miền nam”. Làng Dak Son, không phải là vị trí quân sự chiến lược để cộng quân đem cả trung đoàn tới đánh chiếm, làng nầy chỉ thuần là một là một nơi sinh sống của dân tộc thiểu số, đó là những người đã trốn chạy từ trong các vùng bị việt cộng kiểm soát, vì họ không thể sống được với loài thú đội lốt người nầy, nên tìm về với chính phủ VNCH để được bình yên.

https://www.youtube.com/watch?v=5qTbVRdkoRE

Đoàn quân man rợ thuộc trung đoàn 88 nầy, đã xả súng phun lửa thiêu đốt sự bình yên, hạnh phúc trong tự do của đồng bào trong mùa chúa giáng sinh. Đến khi hết nhiên liệu để phóng hoả, thì chúng dùng lựu đạn ném vào làng để giết tận gốc những đồng bào trong làng nầy.

Có khoảng 60 người trốn dưới hầm, quân khát máu nầy đã lôi lên hầm và xử tử ngay tại chỗ. Đây là tội ác trời không dung đất không tha, mà chúng luôn bưng bít thông tin cho đến ngày hôm nay.

Cám ơn Internet đã đến với nhân loại, nên tội ác của những tên chỉ huy Trung Đoàn 88 thuộc Sư Đoàn 308 của QĐND nầy cần phải phơi bày ra ánh sáng, để nhân dân thấy bộ mặt ác thú của chúng, còn với quân thù xâm lăng thì nhu nhược để lộ bản mặt hèn, khiếp nhược trước quân xâm lược tàu cộng. Xem hình ảnh mà csVN gọi là ” Hải chiến 1988 tại đảo Gạc Ma” để thấy, hành động nhu nhược của quân đội nhân dân trước kẻ thù. Đưa thân mình ra làm bia cho đạn của Tàu cộng nã vào thân mình để gọi là bảo vệ chủ quyền đảo Gạc ma(?), những chiến sĩ đã hy sinh theo chỉ thị ngu xuẩn của các người chỉ huy của họ, xin mời xem cách bảo vệ chủ quyền biển đảo một cách lạ lùng của quân đội nhân dân trước lằn đạn quân xâm lược Tàu Cộng:

https://www.youtube.com/watch?v=WIf-T9Z1nl8.

Nhìn các hành động nầy để thấy QĐND nước CHXHCNVN chỉ là những người hèn với giặc ác và tàn bạo với người không cùng chính kiến trong nước.

Cộng sản hãy trả lời với nhân VN:

  1. Những đàn bà con nít bị quân đội Nhân Dân thuộc trung đoàn 88, Sư Đoàn 308 Bắc Việt giết chết vào tháng 12 năm 1967, vậy những người bị giết nầy họ có phải là thành phần ác ôn hay không?? những người đã trực tiếp tham dự cuộc thảm sát nầy, nghĩ như thế nào về thành tích mà họ gọi là giải phóng miền nam??
  2. Trên vùng dân thượng sinh sống tại Dak Son, người dân tại đây họ gần gũi với thiên nhiên, họ mặc khố, mình trần, một mảnh vải đẹp để che thân còn chưa có, và trong số những xác chết, không thấy người nào bận quân phục của QL.VNCH. Vậy sao họ lại phải chịu bản án tử hinh rất cay độc của quân giải phóng miền nam/??

Những tên tiểu đoàn trưởng, trung đoàn trưởng trung đoàn 88A, những tên tư lệnh và chính uỷ sư đoàn 308, là người phải chịu trách nhiệm trực tiếp với nhân dân tại làng Dak Son, và phải chịu hình phạt do công lý phán xét về hành động sói lang của các thuộc cấp mình tại Dak Son ngày 5.12.1967. Họ là những tên chỉ huy trách nhiệm trong thời gian làng Dak Son xảy ra vụ thảm sát.

  • Nguyễn Kiện – Chính ủy Sư đoàn 308 từ 1966-1969
  • Vũ Yên – Tư lệnh Sư đoàn 308 từ 1954-1955; 1959-1963; 1966-1968

Truy tìm vết tích của trung đoàn 88 CS BẮC VIỆT:

Theo tin các tin tức tình báo của Việt Mỹ và những hiện vật còn sót lại tại Dak Son cho thấy đám ác ôn đã tham dự cuộc thảm sát man rợ nầy chính là trung đoàn 88.

Trích nguồn thứ nhất về trung đoàn 88:
http://baothainguyen.org.vn/trang-in-49098.html)


“Từ Sư đoàn 308, ngày 31/05/1965, được trên điều động Trung đoàn đã vượt Trường Sơn vào Nam chiến đấu với phiên hiệu Trung Đoàn 88A. Trong những năm chiến trường Trung đoàn 88A đã từng chạm trán với hầu hết các đơn vị thiện chiến của Mỹ như: Sư đoàn số 01, số 04, Sư đoàn 101 (Anh cả đỏ), Sư đoàn 25 (Tia chớp nhiệt đới)… Liên tục 10 năm trên chiến trường Miền Nam, Trung đoàn đã có mặt khắp các mặt trận từ Trị Thiên đến Tây Nguyên…” hết trích

Trích nguồn thứ hai về trung đoàn 88:
http://www.vnmilitaryhistory.net/index.php?topic=22885.300

“một vinh dự lớn đến với trung đoàn 88 được là một trong những trung đoàn đầu tiên được lựa chọn giao nhiệm vụ vượt trường sơn vào sát cánh cùng quân giải phóng miền nam chiến đấu. Từ cái nôi của sư đoàn 308-quân tiên phong, trung đoàn được bổ sung thêm quân và ngày 31/12/1965 nhân thành hai trung đoàn: Một trung đoàn vượt trường sơn vào nam chiến đấu mang số hiệu trung đoàn 88 A.một trung đoàn ở lại làm nhiệm vụ dự bị chiến lược của bộ trong đội hình sư đoàn 308 mang số hiệu trung đoàn 88 B.

Tiếp tục phát huy truyền thống Tu Vũ – Quân tiên phong, cả hai trung đoàn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Trung đoàn 88B (F308) ngoài việc huấn luyện sẵn sàng chiến đấu, làm nhiệm vụ dự bị chiến lược của Bộ, còn “ăn cơm bờ Bắc, đánh giặc bờ Nam” trong ba chiến dịch lớn:

1, Chiến dịch Khe Sanh 1968; đã 2 lần tiến công quân địch đóng trên cao điểm Phu Nhoi, xáo sổ tiểu đoàn 3, trung đoàn lích thủy đánh bộ Mỹ.

2. Chiến dịch đường 9 – Nam Lào 1971; tiêu diệt địch trên cao điểm 500 xóa sổ tiểu đoàn 2 thuộc lữ đoàn dù Ngụy.

3. Chiến dịch Quảng Trị 1972: tham gia giải phóng Đông Hà, làm nhiệm vụ thọc sâu vào Hồ Lầy – Đá Bạc, chốt dữ 80 ngày đêm tại Tây Nam thành cổ Quảng Trị.

Trung đoàn 88A đã tác chiến 10 năm liên tục trên các chiến trường miền Nam từ 1966 đến năm 1975. Trung đoàn tham gia tổng tiến công tết Mậu thân trên địa bàn Củ Chi, Hóc Môn, Bến Cát,….” Hết trích

Trích nguồn thứ ba về trung đoàn 88:
http://vi.wikipedia.org/wiki/S%C6%B0_%C4%91o%C3%A0n_308,_Qu%C3%A2n_%C4%91%E1%BB%99i_Nh%C3%A2n_d%C3%A2n_Vi%E1%BB%87t_Nam

Tổ chức sư đoàn 308

- Trung đoàn 102 với tên truyền thống là Trung đoàn Thủ Đô

- Trung đoàn 36 với tên truyền thống là Trung đoàn Bắc Bắc

- Trung đoàn 88 với tên truyền thống là Trung đoàn Tu Vũ

Trung đoàn 88 Tu Vũ (lấy tên từ trận đánh cứ điểm Tu Vũ – trận mở màn chiến dịch Hoà Bình năm 1952):Trung đoàn được thành lập ngày 1/7/1949, tại xóm Gò Pháo, xã Tân Cương (T. P. Thái Nguyên). Trung đoàn 88 gồm các Tiểu đoàn 23, 29, 28, 322. Trung đoàn trưởng: Nguyễn Thái Dũng, Chính ủy: Đặng Quốc Bảo. Ngay sau khi thành lập, Trung đoàn đã lập công xuất sắc trong 10 chiến dịch lớn do Bộ Tổng tư lệnh mở trên các chiến trường chính Bắc Bộ trong kháng chiến chống Thực dân Pháp.” Hết trích

Căn cứ vào ba nguồn kể trên, cho thấy lực lượng cộng quân có mặt tại cuộc thảm sát tại Dak Son tháng 12 năm 1967 là trung đoàn 88A, thuộc Sư Đoàn 308 là chính xác (Sư đoàn nầy gồm có: Trung đoàn 102, Trung đoàn 36 Bắc Bắc và Trung Đoàn 88). Trung đoàn 88 có 3 tiểu đoàn, đó là 23, 29 và 322, hai trong ba tiểu đoàn đã là những tên sát nhân khát máu trực tiếp tham dự vào cuộc thảm sát tại Dak son.

Đây là một trong những bằng chứng tiêu biểu cho hàng ngàn, hàng trăm ngàn tội ác của csVN trong cuộc chiến đã qua. Cs VN đã không từ chối bất cứ thủ đoạn phi nhân nào để hoàn thành cuộc chiến xâm lược miền nam VN. Cái mà chúng gọi là ” bạo lực cách mạng trong chiến tranh 'giải phóng'”. đã nhét vào hàng trang của các thanh niên là sự dã man và tàn ác với nhân dân miền nam. Trên nòng súng của họ đều mang chủ nghĩa căm thù được đảng và bác trao cho Quân Đội cộng sản Bắc Việt trước khi lên đường vào nam.

ICC ở Den Haag-Hòa Lan

ICC ở Den Haag-Hòa Lan

Để cho oan hồn 252 người sắc tộc thiểu số được yên nghỉ, xin mọi người hãy tiếp tay phơi bày những sự thật về hành động khát máu nầy và tiếp tay để thiết lập hồ sơ, đưa những tên tội phạm chiến tranh chống nhân loại nầy ra trước tòa án hình sự quốc tế (International Criminal Court, tiếng Pháp: Cour Pénale Internationale; thường được gọi là các ICC hoặc ICCt). Là một tòa án thường trực để truy tố các cá nhân phạm tội ác diệt chủng, tội ác chống lại loài người, tội ác chiến tranh, và tội ác xâm lược. Tòa này ra đời vào ngày 01 tháng 7 2002-ngày hiệp ước thành lập, Quy chế Roma về Tòa án Hình sự Quốc Tế, hiệu lực và nó có thể truy tố tội phạm vào ngày hoặc sau ngày đó. Trụ sở chính thức của tòa án là ở Den Haag, Hòa Lan, nhưng các tố tụng hình sự của tòa có thể diễn ra bất cứ nơi nào.. Tính đến tháng 6 năm 2011, 114 quốc gia là thành viên của tòa án.

Official logo của ICC

Official logo của ICC

Website của Tòa Án Hình Sự là: http://www.icty.org/

Hình ảnh trong bài viết nầy là được sưu tầm từ trên Internet, cám ơn các tác giả những bức hình kể trên.

Trịnh Khánh Tuấn
17.12.2014

https://baovecovang2012.wordpress.com/2014/12/20/21163/


Tuesday, January 6, 2015

Ride The Thunder

 

Trong một dịp vợ chồng chúng tôi ghé lại Little Saigon, chúng tôi có gặp cựu Nha Sĩ Trung Úy Lý Văn Quý và nam tài tữ thủ vai của Tr/Tá Bình TĐT/TĐ3/TQLC trong dịp vợ chồng chiến hữu Mũ Xanh Nguyễn Phục Hưng mời chúng tôi dùng cơm chiều tại nhà anh chị ấy. Trong khi chuyện trò về cuốn film thì được biết tài tử, đạo diễn cũng như nhà sản xuất phải làm việc cật lực để cuốn film được ra mắt càng sớm càng tốt, cho người dân Mỹ hiểu được sự thật về tinh thần chiến đấu kiên cường của những người lính TQLC của hai Quốc Gia chống lại bọn cộng sản quốc tế và tay sai trong The Vietnam War.

 

Xin trân trọng giới thiệu cùng quý vị. Bong Son Bui.

 

Một cuốn phim sắp được chiếu vào cuối tháng 1 năm 2015.

 

"Cưỡi Ngọn Sấm Kể lại câu chuyện có thật về huynh đệ chi binh hiếm có của một toán nhỏ cố vấn Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ, và các chiến sĩ Thủy Quân Lục Chiến Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trên một mặt trận hết sức đặc biệt của Chiến Tranh Việt Nam: Quảng Trị – Mùa Hè Đỏ Lửa 1972.
         
Viên Tiểu Đoàn Trưởng Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam Cộng Hòa là Thiếu Tá Lê Bá Bình, Khóa 12 Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức, hiện anh đang cư ngụ tại San Jose, California, Hoa Kỳ. Cấp bực sau cùng là Trung Tá.
 
 
                                                                                    Cưỡi Ngọn Sấm.

Một cảnh trong

 
 
 
                                                                                    Cưỡi Ngọn Sấm.   
Một Câu Chuyện Về Vinh Dự Và Chiến Thắng Trong Cuộc Chiến Việt Nam.
Ride The Thunder: A Vietnam War Story of Honor and Triumph.
Ride the Thunder: A Vietnam War Story of Honor and Triumph. Nguồn: WorldNetDaily.
          Cưỡi Ngọn Sấm kể lại câu chuyện có thật về tình “huynh đệ chi binh” hiếm có của một toán nhỏ cố vấn Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ, và các chiến sĩ Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam Cộng Hòa trên một mặt trận hết sức đặc biệt của Chiến Tranh Việt Nam: Quảng Trị – Mùa Hè Đỏ Lửa 1972. Nhờ sự phối hợp chặt chẽ của cả hai bên, nên dù bị đẩy vào một hoàn cảnh hết sức khắc nghiệt, họ vẫn làm nên một chiến tích lẫy lừng: chặn đứng bước tiến của Cộng quân tại cầu Đông Hà.
          Tinh thần chiến đấu dũng cảm của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trong trận đánh 1972 đã thể hiện trọn vẹn trên khắp các vùng bị Cộng quân tấn công. Vì thế phải cần nhiều cuốn sách mới có thể ghi nhận đầy đủ về tình hình chiến sự cũng như về nhân cách của các chiến sĩ đã tham gia trận đánh.
          Riêng tác phẩm “Ride The Thunder” của Richard Botkin chú trọng tới mặt trận Quảng Trị – Đông Hà trong đó câu chuyện xoay quanh ba nhân vật chính: Trung Tá Gerry Turley, Đại Úy John Ripley và Thiếu Tá Lê Bá Bình.
Đại Úy John Ripley (thứ hai từ trái sang) cùng Đại tá Gerald Turley (thứ hai từ phải sang) ngày trước khi bắt đầu các cuộc tấn công của CSVN trong mùa Hè đỏ lửa (Easter Offensive 1972) tại một căn cứ quân sự phía Tây Đông Hà. Nguồn: http://nobility.org/


          Trung Tá Gerry Turley có mặt trong Trung Tâm Hành Quân Chiến Thuật Ái Tử hai ngày trước cuộc tấn công trong một cuộc viếng thăm bình thường dự tính chỉ chừng vài ngày. Nhưng khi cuộc chiến nổ ra, ông được cấp chỉ huy gọi riêng, và trao cho quyền tạm thời đảm trách tất cả hoạt động tại trung tâm này.
          Đại Úy John Ripley là một “skipper”- Sĩ quan chỉ huy, của Đại Đội Lima 6 TQLC Hoa Kỳ tại Việt Nam. Ông trở thành cố vấn cho Tiểu Đoàn 3-Sói Biển TQLC cuối năm 1971. Ông đã sát cánh với hơn 700 chiến sĩ VNCH đồn trú tại căn cứ Alpha 2, nằm trong tỉnh lỵ Đông Hà. [Chức vụ sau cùng của TQLC John Ripley là Đại tá TQLC Mỹ (USMC) – DCVOnline].
          Trung Tá Lê Bá Bình trình diện Tiểu Đoàn 3 TQLC cuối năm 1962 với chức vụ Thiếu úy và đã tham dự nhiều trận đánh trên khắp các vùng chiến thuật. Ông từng được huấn luyện tại Trường Căn Bản Quantico tại Virginia năm 1964. Năm 1972, ông giữ chức vụ Thiếu Tá -Tiểu Đoàn Trưởng TĐ 3 TQLC.
Thiếu Tá Lê Bá Bình đứng ở Quảng Trị trước khi bị thương lần thứ 9, 1972. Nguồn: OntheNet


          Trận chiến “Mùa Hè Đỏ Lửa 1972” (tên tiếng Anh: Eastern Offensive) là một kế hoạch táo bạo của Bắc Việt nhằm đánh một trận quyết định để tiêu diệt nền Cộng Hòa miền Nam đang mất dần sự hỗ trợ của Hoa Kỳ. Giữa trưa ngày 30 tháng Ba 1972, quân đội Bắc Việt đã phối hợp bộ binh, thiết giáp, pháo binh, cộng thêm hệ thống phòng không tối tân nhất của Liên Xô đã viện trợ, đồng loạt tấn công 12 căn cứ quân sự VNCH trải dài từ Đông sang Tây trong vùng phi quân sự và từ Bắc xuống Nam sát với biên giới Lào. Những đợt pháo kích đầu tiên nhắm vào các vị trí pháo binh VNCH mà chúng đã rõ. Đàng sau những cuộc pháo kích là hơn 30.000 lính Bắc Việt và – lần đầu tiên tại Việt Nam – xuất hiện hàng trăm chiến xa T-54 và PT-76 do Liên Xô cung cấp. Không chỉ hạn chế ở các mục tiêu quân sự, Cộng quân còn pháo kích vào các khu đông dân cư nhằm gieo rắc hoảng loạn, và phá chặn các mạng lưới giao thông quan trọng, từ đó làm chậm thêm phản ứng của Quân Lực VNCH.
          Với tình hình chiến sự thảm hại diễn ra khắp phía Bắc Vùng I Chiến Thuật, Tướng Vũ Văn Giai ra lệnh cho những người Mỹ phải rút ra khỏi Trung Tâm Hành Quân Chiến Thuật Ái Tử. Riêng Trung Tá Gerry Turley, với tư cách là Sĩ quan Hoa Kỳ thâm niên nhất, phải ở lại điều hành công việc với một nhóm nhỏ, và tiếp tục hướng dẫn các hỏa lực yểm trợ cho đến khi nào Tổng hành dinh mới được thiết lập xong. Dĩ nhiên Turley không đồng ý với quyết định ấy với lý do mình chỉ là “một thằng TQLC ghé thăm”. Thế nhưng, cuối cùng “gã TQLC” này vẫn phải nhận lãnh trọng trách.
          Rạng sáng ngày Chúa Nhật-Lễ Phục Sinh, khi 10 căn cứ hỏa lực lớn đã bị Cộng quân chiếm đoạt, khi xe tăng địch đã tàn phá hết phía Bắc sông Cam Lộ-Cửa Việt, khi trong vùng chẳng còn mục tiêu nào đáng cho chúng tấn công nữa, Trung Tá Turley nhận ra rằng mũi nhọn tiến công của chiến xa, và bộ binh Bắc Việt đang nhắm thẳng tới Đông Hà. Nếu chúng vượt qua được cây cầu này thì toàn thể tỉnh Quảng Trị, và rồi Huế, sẽ lọt vào tay bọn chúng. Không cần suy tính lâu, Turley quyết định: bằng mọi giá phải phá nổ cây cầu Đông Hà. Trớ trêu thay, vì thời tiết xấu không thể xử dụng lực lượng Không Quân để ném bom, do đó cách duy nhất là phải có người trèo lên cầu, và đặt chất nổ.
          Cầu Đông Hà đã được “Toán Ong Biển” – một Tiểu đoàn Công Binh Hải Quân Hoa Kỳ, xây mới vào năm 1967. Đó là một con “mãnh long” kiên cố có bộ khung bê tông, và thép khổng lồ với những phiến gỗ chắc nịch. Để chống lại sự phá hoại của bọn đặc công, những hàng rào xích sắt và dây kẽm gai được dựng lên dày đặc dưới gầm cầu. Muốn phá hủy cây cầu ấy dù trong lúc bình thường cũng không hề là điều dễ dàng, nên khi ra mệnh lệnh cho toán Alpha 2–Bình/Ripley: “somehow destroy the bridge”, Turley hiểu rõ rằng ông đã ký vào bản khai tử cho họ.
          Để đến gần Cầu Đông Hà, toán Alpha 2 đã bắn hư một chiếc xe tăng T-54. Khi thấy Cộng quân không tỏ dấu hiệu tiến lên thêm, John Ripley, Jim Smock và Lê Bá Bình nhanh chóng chạy tới chân cây cầu. Bộ ba chỉ có chưa đầy 4 tiếng đồng hồ, và 500 cân thuốc nổ để thực hiện sứ mạng. Ripley từng được huấn luyện tại trường US Army’s Ranger School. Tại đây, ông đã được học về cách xử dụng chất nổ. Do đó, trong toàn thể binh sĩ nhóm Alpha 2, Ripley là người duy nhất biết cách phá hủy cây cầu. Trước tiên, Ripley đu người qua những hàng rào kẽm gai sắc lẻm. Sau khi nhận khối thuốc nổ do đồng đội chuyển qua rào, ông phải thực hiện công việc khó khăn nhất: leo lên cầu. Với sức mạnh và sự dẻo dai không ngờ, Ripley bám lấy những thanh sắt chữ I, đu người lên, và cuối cùng, bò vào trong khoang cầu. Bên dưới cầu là dòng nước sông chảy xiết, sẵn sàng cuốn phăng đi kẻ nào không may tuột tay rớt xuống. Phải mất 12 lần “đánh đu tử thần”, Đại Úy John Ripley mới đặt được hết toàn thể khối thuốc nổ dọc theo cầu. Bốn tiếng đồng hồ tưởng chừng vô tận! Và rồi đất trời rung chuyển với một tiếng nổ vang dội. Ngày 2 tháng Tư năm 1972, Cầu Đông Hà bị phá hủy.


..
          Tranh của Đại tá Charles Waterhouse vẽ cảnh Đại úy John Ripley đu lủng lẳng trên cầu Đông Hà ở sông Cửa Việt, trong làn mưa đạn của Cộng quân Bắc Việt. Nguồn: http://nobility.org/
          “Cưỡi Ngọn Sấm” , tuy nhiên, không phải là câu chuyện chỉ có bắp thịt và hành động, cũng không phải là truyện ca ngợi vài đấng anh hùng theo kiểu phim Viễn Tây. Để kể lại thấu đáo “Một Câu Chuyện Về Vinh Dự Và Chiến Thắng Trong Cuộc Chiến Việt Nam” thì bên cạnh những nhân vật sáng chói như Turley, Ripley, Bá Bình, tác giả đã không bỏ quên những con người khác. Họ là những chiến sĩ Mỹ và Việt như Phillip, Eisenstein, Goggin, Lương, Nhã, Lượm,.. Họ cũng chính là vợ con, cha mẹ của các chiến sĩ đang ngày đêm trông ngóng tin xa như Bunny, Moline, Bành Cầm. Họ còn là những người dân bất hạnh vô tên vô tuổi bị Cộng quân tàn sát trên đường chạy loạn, mà hình ảnh thảm khốc của họ đã đập vào mắt những người lính đang cố thủ tiền đồn. Chính tình cảm, suy tư, hành động của những nhân vật tưởng chừng không quan trọng ấy đã tạo nên cái nền vững chắc để rồi trên đó những người anh hùng mới có đủ quyết tâm, và dũng khí để làm những điều họ phải làm.
          “Cưỡi Ngọn Sấm” – qua 700 trang sách, trong khi kể về Mùa Hè Đỏ Lửa 1972 nhưng không quên nhắc lại Tết Mậu Thân 1968; trong khi kể về sự thành lập lực lượng Thủy Quân Lục Chiến VNCH, nhưng vẫn nhắc đến các cuộc huấn luyện TQLC tại Hoa Kỳ, kể chi tiết về các trận đánh và cũng rất tỉ mỉ trong các vấn đề kỹ thuật. Cuộc sống và tâm tư của thân nhân các chiến sĩ được mô tả cặn kẽ dù đó là Bunny-vợ Turley, Moline-vợ Ripley, hay Bành Cầm-vợ Bá Bình, cho thấy dù Mỹ, hay Việt bất kỳ người vợ lính nào cũng đều phải chịu đựng những thiệt thòi, lo sợ, đau đớn không khác gì nhau.
          Những gì còn đọng lại trong tâm trí những người đã từng thấy, từng nghe, về trận chiến Mùa Hè Đỏ Lửa thường là cảnh tượng kinh hoàng của bom đạn, hỗn loạn, và xác chết. Thế nhưng, ít ai biết trong những thời khắc đau thương tột cùng ấy đã từng có những câu chuyện cảm động về tình người, tình chiến hữu, mà “Cưỡi Ngọn Sấm: Một Câu Chuyện Về Vinh Dự Và Chiến Thắng Trong Cuộc Chiến Việt Nam” là một.
***
          Người viết bài này thuộc một thế hệ lớn lên sau chiến tranh, trong đời chưa từng nghe một tiếng súng nổ, một tiếng bom rơi, dù sống ngay trong lòng nước Việt từ 1962. Cuộc sống hồn nhiên của đứa nhỏ ấy trong nhiều năm dài có được là do đâu? Nếu như năm 1972 miền Nam bị rơi vào tay Cộng quân thì nó sẽ ra sao? Những câu hỏi ấy chợt bùng lên sau khi đọc những dòng máu lệ Ride The Thunder, và rồi cứ ở mãi trong đầu…
          Phải cần bao nhiêu hy sinh mới có được Tự Do?
          Câu trả lời ở những chiến sĩ quyết tâm giữ vững bờ cõi thật đơn giản:
Chỉ cần duy nhất một hy sinh – Đó là hy sinh mạng sống của chính mình.
          Những ngày cuối năm 2014.

 
Về tác giả Richard Botkin.
cns2
          Là cựu Thiếu Tá Thúy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ (USMC), từng phục vụ suốt 15 năm (kể cả thời gian trừ bị từ 1980 tới 1995). Hiện đang làm việc cho tổ hợp Tài chính Morgan Stanley, với chức vụ Senior Vice President, phụ trách phân bộ Quản Trị Tài Sản. Tác giả đã bỏ ra hơn năm năm để nghiên cứu về Chiến Tranh Việt Nam, phỏng vấn hàng trăm nhân vật có liên quan đến cuộc chiến, và cũng đã đến tận Việt Nam để nghiên cứu thêm, và quan sát thực tế tại những địa danh như Đông Hà, Quảng Trị, Ái Tử, Khe Sanh.
Một phần tiền bán sách “Ride The Thunder” sẽ được tặng cho hội “Injured Marine Semper Fi Fund”.
          Cưỡi Ngọn Sấp (Tập I) là bản tiếng Việt do nhóm cựu Nha Y Sĩ Trung Úy Quân Y Hiện Dịch Lý Văn Quý (California, USA), cựu Dược Sĩ Trung Úy Quân Y Hiện Dịch Nguyễn Hiền (Neitherland), cựu Quân Y Sĩ Nguyễn Hoàng Diệu (California, USA) là những cựu Sĩ quan Quân Y của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, và  Trịnh Bình An (Maryland) lớn lên sau chiến tranh, dịch và phát hành. Bạn đọc có thể đặt mua sách hiện bán ở Amazon hoặc liên lạc với người dịch qua điện thư: Trịnh Bình An tại: ustrinhbinhan@gmail.com.




          Cưỡi Ngọn Sấp (Tập I). Nguồn: Lý Văn Quý, Nguyễn Hiền, Nguyễn Hoàng Diệu và Trịnh Bình An.
Ride The Thunder được hãng phim KostersFilms bắt đầu dàn dựng vào tháng Tư 2014 và dự tính sẽ trình chiếu vào cuối tháng Giêng 2015. Trang nhà của  “Ride The Thunder Movie”.


.
Một cảnh trong
Một cảnh trong “Ride The Thunder Movie”. Nguồn: KostersFilms
 
view-source:http://bongsonbui.blogspot.com/2015/01/ride-thunder.html