Monday, February 8, 2016

Tái Chiếm Triệu Phong

Tái Chiếm Triệu Phong

 




 





Tái Chiếm Triệu Phong Tái Chiếm Triệu Phong



BCH/TĐ1-1972



    Triệu Phong tên một quận lỵ thuộc tỉnh Quảng Trị nằm về hướng Đông Đông Bắc cầu Thạch Hãn, nơi có tên chợ Sải, là huyết mạch của con đường tiếp tế từ cửa Việt vào cho lực lượng của chúng đang bám trụ trong thành phố Quảng Trị và nhất là cho hơn 300 tên đảng viên cảm tử đang tử thủ trong và trên cổ thành Đinh Công Tráng.

:th-2.jpg
    Sông Thạch Hãn mùa mưa nước chảy mạnh, từ núi đồi phía Tây đổ ra cửa Việt và những nhánh sông phụ mang phù sa về nuôi sống vùng đồng bằng. Triệu Hảỉ tên của hai quận Triệu Phong và Hải Lăng. Lúc bây giờ TĐ1 đang dưỡng quân, bổ sung quân số tại khu vực Vân Trình-Điền Môn-Quảng Trị thì được lệnh chuẩn bị để hành quân trực thăng vận vào quận lỵ Triệu Phong-Chợ Sải-Sịa, đó là ngày 11 tháng 7 năm 1972 sau ba tháng 11 ngày rời xa Quảng Trị vì bị địch tạm chiếm.


:83298566.jpg
Cầu Thạch Hãn khi chưa bị tàn phá

    Tôi đang nằm đong đưa trên chiếc võng, đọc lá thư của người con gái mang tên TNLD vừa mới gửi ra theo chuyến tiếp tế kèm cuốn băng cassette với bản nhạc Ngậm Ngùi của Phạm Duy thì lệnh tiểu đoàn gọi lên họp, vội vàng chộp lấy bản đồ, dây ba chạc với súng Colt 45, áo giáp, nón sắt bật dậy khỏi chiếc võng, xếp lá thư đang đọc dang dỡ cùng với hai hiệu thính viên tiến lên BCH/TĐ. Khi đến nơi là buổi họp khai diễn ngay. Hương Giang với khuôn mặt căng thẳng và Nghệ An “Nguyễn Cao Nghiêm” TĐP, Thần Phong “Trịnh Văn Thềm” ĐĐT/ĐĐ4, Lạng Sơn “Vàng Huy Liễu” ĐĐT/ĐĐ3, Trúc Giang “Dương Văn Tươi” ĐĐ2 và Dầu Tiếng “Trần Quang Duật” B3, tất cả đều im lặng, khi Hương Giang ban lệnh hành quân xong rồi nói.

:th-3.jpg
Bản đồ vùng quanh sông Thạch Hãn
— Có ai còn hỏi gì không? Any questions?

Tức thời tôi đưa tay và hỏi:

— Xin Hương Giang “Nguyễn Đăng Hòa” cho biết hỏa lực gì sẽ yểm trợ cho chúng ta khi mục tiêu vẫn còn nằm ngoài tầm yểm trợ của pháo binh cơ hữu?

— Hải Pháo và phi cơ của Đệ Thất Hạm Đội.

Hương Giang trả lời, rồi nói tiếp:

— Đại Tá LĐT147 có bảo tôi nói lại với anh em, ai theo tôn giáo nào thì cầu nguyện theo nghi thức của tôn giáo đó, vì lần đổ bộ này vô cùng nguy hiểm và tướng tư lệnh nói giao nhiệm vụ vinh quang này cho TĐ1, nếu trận đánh giành được chiến thắng có nghĩa là chúng ta giữ vững được mục tiêu trong vòng 24 giờ thì tất cả quân nhân các cấp của TĐ1 sẽ được thăng cấp. Nếu không còn ai hỏi gì thì chấm dứt, tất cả về chuẩn bị di chuyển ra bãi bốc.

    Tôi vội vàng quay về đơn vị cho lệnh tập họp, khi Trung Úy ĐĐP trình diện ĐĐ xong, với quan niệm điều binh “quý hồ Tinh, bất quý hồ Đa”, tôi nói:

— Quân Nhân các cấp thuộc ĐĐ1,

Với danh dự của ĐĐT, tôi cho phép những ai không muốn cùng tôi tham dự cuộc hành quân đổ bộ tái chiếm lại quận Triệu Phong lần này, được bước ra khỏi hàng và ở lại tiền trạm chờ ĐĐ trở về nếu còn sống sót, vì tôi không muốn giấu diếm anh em bất cứ một điều gì, cuộc hành quân này vô cùng nguy hiểm, có thể ra đi mà không có ngày trở lại...



BCH/TĐ1-1972

Các anh em cùng tôi đã sống chết bên nhau qua biết bao nhiêu gian khổ của đời lính nhất là lính TQLC, từ chiến trường Campuchia mùa nước nổi thất thường đến rừng núi Hạ Lào ướt đẫm mồ hôi, loang máu trận địa... chúng ta đã cùng sống chết, cùng chia sẻ vui buồn với nhau trong những giây phút vinh quang cũng như sinh ly tử biệt, niềm vui thì hiếm có dù rằng những chiến thắng mà ta đạt được sau mỗi trận chiến, chúng ta đều nhận lãnh những sự mất mát rất đau lòng, còn nỗi buồn thì chồng chất, trỉu nặng thân xác và tâm hồn anh em chúng ta. Vì thế lấy danh dự của người chỉ huy các anh em, tôi không phạt hay gây khó khăn gì cả cho những ai không muốn sống chết cùng đồng đội, được quyền không tham dự cuộc hành quân này, tôi cho tất cả các anh em Sĩ Quan, Hạ Sĩ Quan và Binh Sĩ 5 phút để suy nghĩ và trả lời cho tôi biết.

Nói xong tôi quay vào BCH/ĐĐ.

Khi tôi trở ra thì Trung Úy ĐĐP hô nghiêm và trả lời.

— Thay mặt toàn thể quân nhân các cấp ĐĐ1, chúng tôi nguyện sống cùng sống, chết cùng chết với Bồng Sơn bất cứ ở đâu và bất cứ lúc nào.

— Cảm ơn Trung Úy ĐĐP và toàn thể quân nhân các cấp đã đồng lòng cùng với tôi thi hành trọng trách mà thượng cấp giao phó, tôi hỏi lại lần cuối, “có ai muốn không cùng đơn vị…” tôi nói chưa dứt lời thì…

— Không, Không!

— Trình Bồng Sơn: Không!
Hàng trăm tiếng 'Không' vang lên.

Thấy lòng quân đã ổn, tôi cho lệnh tan hàng về chuẩn bị lần cuối trước khi xuất phát tiến ra bãi bốc “picking zone”.

    ĐĐ1 lên bốn chiếc Chinook 47 đầu tiên, tôi thoáng thấy Đ/Tá Bảo LĐT147, Tướng Lân, Tướng Weyand và Tướng Trưởng đang đứng bàn luận với nhau ở xa xa, chợt có ba vị phóng viên ngoại quốc chạy lúp xúp về hướng chúng tôi đang chuẩn bị lên trực thăng.

— Good morning Sir, how are you?

— Good morning Gentlemen! We are fine.

Tôi trả lời.

— What do you think about this operation? It´s very dangerous isn´t it?

— I really don´t know how much it is but I do know it is. You guys want to follow us?
— No, no, no Sir Thank you so much!

Rồi họ lúp xúp chạy về hướng các mặt trời đang đứng.

Khi tôi bước lên trực thăng thì hai quân nhân phi hành đoàn của TQLC Mỹ đưa tay chào:

— Good Luck Sir...

— Good Luck for everyone! Thank you.

    Cửa máy bay đóng, tôi ngoái đầu nhìn lại xuyên qua bửng của trực thăng thì thấy các ĐĐ khác cũng đã xong, trực thăng bắt đầu nổ máy, cát bụi mịt mù đất trời, tiếng động cơ ầm vang bên ngoài nhưng bên trong phi cơ thật im lặng mọi người đang theo đuổi ý nghĩ riêng của mình không ai nói với ai điều gì cả tay ghì chặt súng, mắt lăm lăm nhìn vào khoảng không gian nhỏ bé của những ô cửa sổ trên phi cơ. Khi đã đủ vòng quay trực thăng bắt đầu cất cánh, khác với những lần bay trước lần này họ đổi chiến thuật bay, thay vì bay lên cao thì bay rất thấp chỉ cách mặt đất khoảng độ 30-40 chục mét, sát ngọn cây dùng sức gió của chong chóng thổi tung cát bụi làm màng khói che chở cho đoàn chim sắt, đồng thời hất tung những khẩu phòng không thượng liên 12,7mm và cao xạ 37 và 40mm đang ngụy trang che giấu trong nhà, dưới hầm hố đồng thời làm mù mắt và thổi tung những xạ thủ văng ra khỏi vị trí, làm mồi cho những chiếc chiếc OH58 “loại trực thăng quan sát hai chỗ ngồi” và trực thăng võ trang Cobra được trang bị hỏa tiễn và đại liên 6 nòng, có thể bắn 6,000 viên đạn trong một phút đang bay hộ tống hai bên, báo cho phi hành đoàn biết để đề phòng và họ đã thông báo cho chúng tôi cùng biết.

    Chiến thuật bay mới lạ này làm bất ngờ và vô hiệu hóa các chốt địch quân đang bố trí trên trục bay, không một phát súng nào của địch quân bắn lên được đoàn chim sắt, đoàn chim sắt an toàn cho đến nhánh sông Vĩnh Định, tôi gọi nó là dòng sông Định Mệnh “hình như là tên của cuốn phim hay truyện mà tôi đã đọc hay xem qua” không ai có thể ngờ chỉ khoảng bảy, tám chục mét chiều rộng của lòng sông đoàn chim sắt không được màn bụi che chắn “vì bay qua mặt nước” nên đã làm mồi ngon cho những ổ thượng liên và cao xạ bố trí sát và trên bờ sông Vĩnh Định, một chiếc trực thăng trúng đạn cao xạ nổ tung trong bầu trời tạo thành chiếc cầu lửa với hơn 40 TQLC nam Việt Nam và 4 phi công, phi hành đoàn của USMC “TQLC Mỹ” hy sinh, chỉ duy nhất còn lại một ít người sống sót nhưng bị thương rất nặng trong số đó có bác sĩ Hoàng, bác sĩ của tiểu đoàn nhưng bị phỏng nặng. Chiếc trực thăng tôi đang ngồi bị mấy viên 12.7mm xuyên từ dưới sàn lên đến nóc phi cơ nghe rốp rốp, theo phản xạ tự nhiên và bản năng sinh tồn, tôi lấy cái nón sắt đang đội lót xuống và ngồi lên trên với ý nghĩ thô thiển nếu có bị trúng đạn thì cũng đỡ phần nào.
Một chiếc không đáp xuống được đành phải chở khoảng 30 TQLC ra đáp tại hạm đội, sau đó một tuần mới đưa các chiến sĩ đó trở lại chiến trường.

    Đến đây tôi muốn dành đôi dòng để nói lên sự can trường của các phi hành đoàn trực thăng khi họ cùng với chúng tôi thi hành nhiệm vụ, khi phi cơ trúng đạn tôi quan sát phản ứng của họ thì thấy họ khá bình tĩnh vẫn điều khiển đáp xuống an toàn tuy rằng không đúng vào tọa độ vì bị pháo địch dập vào bãi đáp “landing zone”. Tôi tự nghĩ, nếu mình qua chiến đấu trên đất Mỹ, chiến đấu giúp dân Mỹ không biết mình có làm được cho họ như họ đã làm cho quê hương xứ sở của mình không? Tôi chỉ muốn nói thuần túy và duy nhất là những người lính Mỹ, những người như tôi, như chiến hữu của tôi, tôi không muốn đề cập đến bọn chính trị hoạt đầu.

    Bốn chiếc trực thăng của ĐĐ1 may mắn đáp được xuống gần với nhau, bầy Quái Điểu tung ào ra khỏi chim sắt, tiếng súng địch bắt đầu khai hỏa, Quái Điểu đang chơi vơi giữa đồng trống, vài Quái Điểu đã gục ngã tình thế quá nguy cấp buộc tôi một lần nữa lại phải áp dụng chiến thuật 'phản phục kích' như đã cùng với Cam Ranh “ám danh đàm thoại của đại bàng Cam Ranh lúc ông làm ĐĐT/ĐĐ1/TĐ4 Kình Ngư và tôi làm ĐĐP”, trong trận Rạch Nước Trong tại Chương Thiện thuộc vùng IV chiến thuật.

    Tôi chỉ kịp cầm bản đồ chỉ vào mục tiêu là bờ làng nơi bọn Việt cộng đang bố trí, tác xạ thẳng vào chúng tôi và thét lớn:

— Xung Phong! Xung Phong!

Rồi cắm đầu đâm thẳng vào mục tiêu, đồng loạt gần 120 Quái Điểu lao mình vào phía trước theo cấp chỉ huy của mình như đã hứa, không một chút e dè kiêng sợ, thái độ của chúng tôi không màng nguy hiểm cận kề, không một chút sợ hãi, bình tĩnh nhào vào tử địa không chút ngại ngùng đã làm cho địch quân hoảng loạn, tê liệt thần kinh khi nhìn thấy chúng tôi ùn ùn lăn xả vào cận chiến “hand combat” với chúng, bị bất ngờ và cũng không bao giờ ngờ địch quân lại đánh theo lối tự sát “kamikazê” nả, chúng vô cùng hoảng sợ bung chạy ra khỏi hầm trú ẩn, chạy loạn xạ tìm chổ trốn, chúng chui xuống hầm nhưng hầm đã có người khác rồi, nhiều tên nằm dài trên mặt đất úp mặt xuống lấy hai tay che đầu, che tai, trong lúc đó Quái Điểu đã tiến sát đến đít, bọn chúng không còn chổ nào nữa để trốn, thần kinh bị tê cứng, quá sợ hãi chúng chúi đầu xuống hố nhưng vì dưới hố đã có người không còn đủ chỗ nên chúng phải nửa trong nửa ngoài, chúi đầu giấu mặt xuống dưới hố, chổng mông lên trời giống như loài chim Đà Điểu chúi đầu xuống cát để tránh bão.

    Tôi cho lệnh tiến thật nhanh để chiếm bờ sông làm điểm tựa rồi từ đó mỗi trung đội để lại một đứa con phòng thủ giữ mặt sông, đề phòng bọn đặc công thủy có thể tập kích chúng tôi từ phía sau, lực lượng còn lại đánh ngược trở ra khu vực mà chúng tôi vừa xung phong lướt qua, thanh toán nốt những ổ kháng cự còn sót lại đồng thời thu dọn chiến trường. Một khinh binh trong tổ biệt kích khi lục soát, khám phá ra một căn hầm, vội vàng rút lựu đạn M 67 định ném xuống nhưng linh tính báo cho tôi biết có người ở dưới hầm, nên tôi không cho ném và lệnh cho Thường Vụ ĐĐ kêu gọi mọi người ở dưới hầm lên, sau vài lần kêu gọi thì cuối cùng một bà cụ với mái tóc trắng xóa ló lên mếu máo nói:

— Lính Cộng Hòa ơi, còn nhiều người dưới đó.

— Có Việt cộng trong đó không không má?

Thượng Sĩ Phước “người Quảng Trị” Thường Vụ ĐĐ hỏi.

— Không có các con ơi, chỉ có dân miềng thôi.

    Tôi lệnh cho Th/Sĩ Phước bảo họ vẫn cứ ở nguyên dưới hầm không được lên, để tránh bị thiệt hại bởi pháo binh địch đang bắn vào vị trí và đạn đạo thẳng của ta và địch đang giao tranh. Tiếng súng M16 và lựu đạn M67, M26 vẫn nổ lác đác, các trung đội báo cáo đang thanh toán địch trốn ở dưới hầm, và đã tiến đến được mép làng chỗ mà địch đã bố trí bắn vào chúng tôi khi mới vừa đổ xuống. Tôi cho lệnh dừng lại bố trí phòng thủ, củng cố hầm hố dồn tất cả súng M72, M79 với đạn chống chiến xa, XM202 và khẩu đại bác 90mm không giật của trung đội vũ khí nặng ra hướng đồng trống để sẵn sàng chống trả chiến xa và thiết quân vận của địch đang chuẩn bị phản công chiếm lại Thôn Bích La Đông, quê hương của tên tổng bí thư lê duẫn đang bị TQLC/QUÁI ĐIỂU chiếm đóng. Có một điều mà tôi vô cùng bất mãn và thực sư không hiểu, là không biết có ngoại lệ nào - không cho phép đánh hay bắn vào nhà của những tên chóp bu cộng phỉ hay không? Mà khi tôi yêu cầu pháo binh bắn vào những tọa độ đó thì lại bị từ chối; vì thế, sau này tôi mới biết đó là quê hương của tên ba Duẫn.

    Khi chúng tôi chiếm được bờ sông thì địch quân quá sợ hãi và cũng không còn con đường nào khác, chúng đành nhảy xuống dòng sông bơi thoát thân mong có cơ hội sống sót nhưng đó cũng chính là tử lộ của chúng, làm mồi cho khẩu M60 của trung đội 3 và trung đội 1 bắn chéo cánh sẽ nên không còn một tên nào sống sót, dòng sông Vĩnh Định loang máu tươi. Tôi cho lệnh lục soát ngược lại hướng bìa làng để thanh toán nốt những ổ kháng cự còn sót lại. Trong lúc này thì pháo địch đã định được vị trí của ta, chúng bắt đầu dùng trận địa pháo, cũng may mắn cho ĐĐ1 đã có hầm hố đào sẵn của bọn chúng nên chúng tôi chỉ việc lôi các tử thi của địch ra khỏi hố là có hầm trú ẩn để làm thành tuyến phòng thủ, đề phòng chiến xa và bộ binh địch phản công, đồng thời nhanh chóng đưa thương binh và tử sĩ vào vị trí an toàn là một cái đường mương dẫn nước từ sông Vĩnh Định để tưới cho vùng đồng bằng Triệu Hải.

Chiến thuật bay, thay vì bay lên cao thì bay rất thấp chỉ cách mặt đất khoảng độ 30-40 chục mét, sát ngọn cây dùng sức gió của chong chóng thổi tung cát bụi làm màng khói che chở cho đoàn chim sắt, đồng thời hất tung những khẩu phòng không thượng liên 12,7mm và cao xạ 37 và 40mm đang ngụy trang che giấu trong nhà, dưới hầm hố đồng thời làm mù mắt và thổi tung những xạ thủ văng ra khỏi vị trí.

Chiến thuật bay này làm bất ngờ và vô hiệu hóa các chốt địch quân đang bố trí trên trục bay, không một phát súng nào của địch quân bắn lên được đoàn chim sắt, đoàn chim sắt an toàn cho đến nhánh sông Vĩnh Định dưới sự yểm trợ của trực thăng võ trang Cobra được trang bị hỏa tiễn và đại liên 6 nòng, có thể bắn 6,000 viên đạn trong một phút đang bay hộ tống hai bên.

    Nói là an toàn nhưng thực tế là một cái mương nước được đào làm thủy lợi nhưng vì mùa nắng nên mực nước rút xuống, mương trở nên khô ráo tạo thành một cái giao thông hào khá lớn, khá dài làm thành chỗ trú ẩn cho thương binh và tử sĩ sau này khi phải chờ đợi ba ngày sau mới bắt tay được với TĐ2 Trâu Điên đang cố gắng hết sức mình ủi xuyên thủng tuyến phòng thủ dày đặc kiềng chốt của địch, để tiếp viện cho Quái Điểu đang chơi vơi trong lòng địch được tải thương, tiếp tế đạn dược.

    Khi tương đối an toàn tôi mới hoàn hồn, gọi máy liên lạc với Tiểu Đoàn thì hiệu thính viên cho biết Hương Giang whisky nhẹ vào chân, tôi bảo hiệu thính viên trao máy cho Hương Giang để tôi nói chuyện vì tôi muốn nghe tiếng Hương Giang, hoặc Dầu Tiếng lên máy để biết chắc ông vẫn còn sống vì khi nhào vào mục tiêu quay đầu nhìn lại hướng bãi đáp thì thấy pháo địch đang trộn lẫn với TQLC và trực thăng nên tôi không biết BCH/TĐ ra sao tôi yêu cầu radio men phải tìm cho bằng được Hương Giang hoặc Dầu Tiếng “B3” để tôi biết chắc họ còn sống, tôi gọi Nghệ An “ám danh đàm thoại của TĐP Th/Tá Nguyễn Cao Nghiêm, có bà con với Dược Sĩ Nguyễn Cao Thăng”, nghe anh vẫn bình yên nhưng đang ngậm sâm vì quá mệt, anh dặn dò tôi cho con cái đào hầm hố và phòng thủ cẩn thận tôi hỏi thăm “Lệ Liễu tức Tr/Úy Vàng Huy Liễu ĐĐT/ĐĐ3” và Trúc Giang “Tr/Úy Dương Văn Tươi ĐĐT/ĐĐ2” cũng được bình yên.

    Tôi lên máy gọi Thần Phong “Đ/Úy Trịnh Văn Thềm ĐĐT/ĐĐ4” mấy lần nhưng không thấy liên lạc cuối cùng rồi cũng liên lạc được và biết Thần Phong bố trí khá xa bãi đáp dự định vì địch đang pháo nặng vào vị trí landing zone của anh, tôi gọi Đ/Úy Thân ĐĐT/VTA anh cũng may mắn chưa chết, có lẽ anh đang cùng với ĐĐ/ĐPQ tăng phái cho TĐ1 tham dự cuộc hành quân đổ bộ này, đang tự động làm thành tuyến phòng thủ tạm thời để chống trả những cuộc phản công của địch đang điên cuồng vì sự hiện diện của chúng tôi trong lòng đất của chúng. Sau khi định được vị trí thì biết anh đang ở phía Tây của tôi, chúng tôi liên lạc hàng ngang với nhau bắt tay làm thành tuyến phòng thủ, trong khi chờ Hương Giang và Dầu TIếng lên máy.

    Tôi nghe tiếng Hương Giang gọi tôi trên máy, cảm thấy mừng, biết chắc anh và Dầu Tiếng vẫn còn sống, anh cho biết anh bị thương ở chân, anh hỏi sơ qua tình hình và muốn tôi ra đón BCH/TĐ vào vị trí của ĐĐ1 đang phòng thủ, tôi vội dời BCH của tôi ra sát bờ sông nhường lại ngôi nhà có căn hầm tương đối vững chắc cho BCH/TĐ, tôi yêu cầu anh chỉ điểm cho tôi bằng một loạt M16 bắn chỉ thiên để định vị trí, khi tiếng súng nổ thì tôi nhận ra Hương Giang không quá xa tôi, tôi thúc toán biệt kích tiến ra đưa BCH/TĐ vào, khi TĐ vào đến nơi Dầu Tiếng B3 và Trung Úy Hòa xử lý thường vụ chức vụ.

    ĐĐT/ĐĐCH chưa kịp phân chia vị trí cho các ban đóng quân thì thật vô cùng đau lòng - một trái hỏa tiễn có lẽ là 107 hay 122mm nổ ngay gần đó gây cho Th/Úy Lượm Ban 2 và hạ sĩ quan phụ tá chết tại chỗ, gây thương tích nặng nề cho bốn quân nhân khác. Hương Giang lúc này đang bị vết thương hành hạ không đi lại được anh chỉ nói trên máy với tôi là liên lạc và phối hợp hàng ngang với Đ/Úy Thân để tổ chức phòng thủ còn DT thì lo hỏa yểm từ hạm đội và LĐ còn Nghệ An với ĐĐ2 và 3 ở vị trí khác, ĐĐ4 của Thần Phong thì phòng thủ riêng biệt vì chúng tôi chưa bắt tay được với anh từ khi đổ xuống cho đến bây giờ.

    Suốt mấy ngày đêm thức trắng chiến đấu trong vô vọng để chờ đoàn quân tiếp ứng mà theo dự trù là sau 24 giờ sẽ bắt tay với chúng tôi nhưng mãi ba ngày sau mới thấy người chiến binh Trâu Điên xuất hiện, hình dáng thật đáng yêu - khom khom người với khẩu M16 trên tay lăm le nhã đạn vừa di chuyển vừa quan sát có lẽ anh đã được báo là sắp sửa gặp quân bạn.

    Theo kế hoạch dự trù của LĐ-147 thì khi đổ xuống mục tiêu và giữ vững mục tiêu trong vòng 24 giờ thì sẽ có đơn vị khác tiến lên bắt tay nhưng theo ước tính của tôi có lẽ sức đề kháng của địch quân quá mạnh nên lực lượng tăng viện bị chậm lại so với kế hoach dự trù.
Đứng bên này bờ sông chúng tôi mừng rơi nước mắt, một vài Quái Điểu không kềm được sự nôn nóng đã đứng dậy vừa vẫy tay vừa la lớn:

— Quái Điểu đây! Quái Điểu đây!

    Cầu phao được công binh thiết lập nhanh chóng để tải thương, đưa thương binh, tử sĩ ra khỏi trận địa tăng cường lực lượng chiến xa M48 qua phòng thủ và giữ vững vị trí, Quái Điểu đã hồi sinh trên hoang tàn đổ nát của chiến trường Triệu Phong, được đưa về tuyến trừ bị để bổ sung quân số, tái trang bị vũ khí, quân trang quân dụng và tiếp tục nhiệm vụ. Cuộc thay quân tiến hành rất cẩn thận từng tiểu đội một hoán đổi vị trí cho nhau, khi đơn vị hoán đổi đến thay vào vị trí thì đơn vị phòng thủ mới được di chuyển ra sau. Tôi tự hỏi phải chăng nhị vị Tướng Trưởng và Lân đã áp dụng kế sách “lên Gác rút Thang của Tôn Võ” vào trận chiến này, khi lực lượng đổ bộ không còn con đường nào khác để tồn tại ngoài con đường duy nhất Tìm SINH lộ trong TỬ lộ.

    Chiến lợi phẩm tôi không còn háo hức màng tới như những trận đánh trước đây, trong khi bên tôi các chiến hữu thương binh đang cắn răng chịu đựng những đau đớn tột cùng của thân xác, tử sĩ bắt đầu bốc mùi.

    Xin cảm ơn Đời. Xin cảm ơn các Chiến Hữu đã hy sinh cho chúng tôi được sống, các anh em luôn ở trong tim tôi ở mọi nơi và ở mọi lúc.




Bồng Sơn - Ngày ấy thời chinh chiến

Ubana-Illinois-USA mùa Tạ Ơn và Xmas-2012

Nguồn: http://bongsonbui.blogspot.com/2015/10/du-am-cuoc-o-bo-trieu-phong-e-tai-chiem.html

 

 

 photo T Quc Ghi On.jpg

 

 

Bản đồ chiến sự 1972
Quận lỵ Triệu Phong nằm ở trong ô màu vàng.
Cửa ngõ Triệu Phong, nơi mà Việt cộng phải giữ với bất cứ giá nào vì đây là huyết lộ dẫn ra Cửa Việt bằng đường bộđường thủy dọc theo sông Thạch Hãn. Nhờ huyết lộ này mà Việt cộng có thể tiếp tế, tải thương và thay quân.

Chợ Sãi, là huyết mạch của con đường tiếp tế từ cửa Việt vào nuôi quân bọn xâm lăng VC.

Photo:

 

 



Code

    <b> Tái Chiếm Triệu Phong</b> <b> Tái Chiếm Triệu Phong</b><p align="center">&nbsp;</p><br><center><img src="https://lh3.googleusercontent.com/NI1X5HKE-iqNgV-_m_BO_d2ngjvJXjfQ_dXoMGXSML0kXWjP_oyS65C_r6QXdd80qqf-2u9wpG0nEwkGE2rIbn_TnNJaqGomFtbXiQ=w808-h687-rw-no" width="450"></center><br><br><p align=" center">&nbsp;</p> <table border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" align="center" height="651" width="100"> <tbody> <tr valign="top"> <td style="PADDING-LEFT: 95px;BACKGROUND: url(https://lh3.googleusercontent.com/cz12JhVOUSHs7EafolX-4niLXrM6GkdIoosvgJphRxPwOaDcOkQIQP_Uxg1QP7nujhqKvNAofOemV9M3ENtgaPvvX1H7nooHMr64qA=w1280-h1024-rw-no)repeat-y;"> </td><td valign="top"> <div style="BORDER-LEFT:limegreen 4px solid;"> <table height="300" align="center" bgcolor="" border="0" bordercolor="#b70000" background="http://multimedia.3m.com/mws/media/700474P/di-noc-pattern-ps-139-flat.jpg" cellpadding="25" cellspacing="0" width="112%"> <tbody> <tr> <td valign="top"> <div style="border:1px solid limegreen;border-radius:10px 10px 10px 10px;padding-left:20px;padding-right: 20px;padding-top:12px;padding-bottom:12px;MARGIN-LEFT:-15px;"> <br><br><br><br> <font face="times, times new roman, serif"><span style="FONT-FAMILY: ; COLOR: limegreen; FONT-SIZE: 50px"><b>Tái Chiếm Triệu Phong</b></span> <span style="FONT-FAMILY: ; COLOR: cyan; MARGIN-LEFT: -497px; FONT-SIZE: 50px; VERTICAL-ALIGN: 8px"><b> Tái Chiếm Triệu Phong</b></span> </font> <br><br> <table style="margin: auto 5.85pt;width: 200.65pt;border-collapse: collapse;" class="MsoNormalTable" id="table3" align="left" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" width="652"> <tbody><tr> <td style="border-bottom: medium none rgb(212, 208, 200);padding: 0cm;background-color: transparent;width:263.65pt;border-top: medium none rgb(212, 208, 200);border-right: medium none rgb(212, 208, 200);" valign="top" width="652"> <p style="margin-top: 0pt;margin-bottom: 0pt;" align="center"> <font color="cococo" face="Times New Roman" size="5"><b></b></font></p><br><br> <p style="margin-top: 0pt;margin-bottom: 0pt;" align="justify"><font color="cyan" face="Times New Roman" size="3"> <img alt="" src="https://lh3.googleusercontent.com/SRypT0o2WUVYM36vVA-SsTbzohtOHYE9G9wy8zn_mMK8vcXAvKIqkAdBBmf4z-pxQwKWJ1Kd_-wuDbPLjDeAz5-203TptMRQzauFfnnGuJw23gRYprgap31C_GucH9hCNgVw3gcxCtyaM_jE" border="1" hspace="3"> </font></p> <p style="margin-top: 0pt;margin-bottom: 0pt;" align="center"> <i><font color="Aquamarine" face="Times New Roman" size="3"><b>BCH/TĐ1-1972 </b></font></i></p></td></tr></tbody></table><br><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 0pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;">&nbsp;&nbsp;&nbsp; Triệu Phong tên một quận lỵ thuộc tỉnh Quảng Trị nằm về hướng Đông Đông Bắc cầu Thạch Hãn, nơi có tên chợ Sải, là huyết mạch của con đường tiếp tế từ cửa Việt vào cho lực lượng của chúng đang bám trụ trong thành phố Quảng Trị và nhất là cho hơn 300 tên đảng viên cảm tử đang tử thủ trong và trên cổ thành Đinh Công Tráng. </span></div><br> <img alt=":th-2.jpg" height="0px;" src="https://lh4.googleusercontent.com/k8ooQVIBQe_mfBVtbaD1kpUlfwTmkd8gorJDrsZeuJ0PGsI6UTVXYWI_bWrnFaW_RROTxbUIPKMUNQGzDA6DfX4GhJQbxfENjUiykTAaiNIGM8lJGjwlfnv4C5AZiK9ks0y4W7rKQK7AuCGA" style="-webkit-transform: rotate(0.00rad); border: none; transform: rotate(0.00rad);" width="0px;"> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 0pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;">&nbsp;&nbsp;&nbsp; Sông Thạch Hãn mùa mưa nước chảy mạnh, từ núi đồi phía Tây đổ ra cửa Việt và những nhánh sông phụ mang phù sa về nuôi sống vùng đồng bằng. Triệu Hảỉ tên của hai quận Triệu Phong và Hải Lăng. Lúc bây giờ TĐ1 đang dưỡng quân, bổ sung quân số tại khu vực Vân Trình-Điền Môn-Quảng Trị thì được lệnh chuẩn bị để hành quân trực thăng vận vào quận lỵ Triệu Phong-Chợ Sải-Sịa, đó là ngày 11 tháng 7 năm 1972 sau ba tháng 11 ngày rời xa Quảng Trị vì bị địch tạm chiếm.</span></div><br><br><center><img alt=":83298566.jpg" height="396px;" src="https://lh6.googleusercontent.com/V4Y9-AHytBXeqlIftx5kG-jvmtXEtH-V5CsbpYNaRE2kREkmZDXGmmdw9oI85sKZrCWrIhMjGotiFef1lE4NneiSZvrv4okGMIRYUb3C3obD7rkCVaAwQ4OLVR_2UI2Jvr78nRRgltEjcTLv" style="-webkit-transform: rotate(0.00rad); border: none; transform: rotate(0.00rad);" width="576px;"></center> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 0pt; margin-top: 0pt; text-align: center;"><span style="background-color: transparent; color: Aquamarine; font-family: Arial; font-size: 20px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"><b><i>Cầu Thạch Hãn khi chưa bị tàn phá</i></b></span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> &nbsp;&nbsp;&nbsp; Tôi đang nằm đong đưa trên chiếc võng, đọc lá thư của người con gái mang tên TNLD vừa mới gửi ra theo chuyến tiếp tế kèm cuốn băng cassette với bản nhạc Ngậm Ngùi của Phạm Duy thì lệnh tiểu đoàn gọi lên họp, vội vàng chộp lấy bản đồ, dây ba chạc với súng Colt 45, áo giáp, nón sắt bật dậy khỏi chiếc võng, xếp lá thư đang đọc dang dỡ cùng với hai hiệu thính viên tiến lên BCH/TĐ. Khi đến nơi là buổi họp khai diễn ngay. Hương Giang với khuôn mặt căng thẳng và Nghệ An &#8220;Nguyễn Cao Nghiêm&#8221; TĐP, Thần Phong &#8220;Trịnh Văn Thềm&#8221; ĐĐT/ĐĐ4, Lạng Sơn &#8220;Vàng Huy Liễu&#8221; ĐĐT/ĐĐ3, Trúc Giang &#8220;Dương Văn Tươi&#8221; ĐĐ2 và Dầu Tiếng &#8220;Trần Quang Duật&#8221; B3, tất cả đều im lặng, khi Hương Giang ban lệnh hành quân xong rồi nói. </span></div><br> <span style="FONT-FAMILY: Arial;COLOR: darkmagenta;FONT-SIZE: 18pt;"><div class="boxright320"><div class="article-header-photo" style="float: right;padding-right: 0px;padding-left: 20px;"><div class="aef-image" style="padding-bottom: 3px;"> <img alt=":th-3.jpg" height="232px;" src="https://lh3.googleusercontent.com/Z6m73oyek-umlk4WEBEwiWi54H7jXjCgUk0cFQyTDbpxs2ZhXyO3IQucqrZWGfC9H8xHQKD3z1FvIzbiJ96DaxNpxiPO0GS-jCpSoMRZVy9ygKH9pQ_gEUReH4M03H2H68ifL6-SlETVQLvP" style="-webkit-transform: rotate(0.00rad); border: none; transform: rotate(0.00rad);" width="379px;"> <div class="aef-image-infos" style="font-size: 16px;color: aquamarine;width: 344px;"><div class="aef-image-infos-title-legend"><div class="aef-image-infos-credits" style="font-size: 16px;"><b><i>Bản đồ vùng quanh sông Thạch Hãn</i></b></div></div></div></div></div></div></span> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> — Có ai còn hỏi gì không? Any questions?</span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> Tức thời tôi đưa tay và hỏi:</span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> — Xin Hương Giang &#8220;Nguyễn Đăng Hòa&#8221; cho biết hỏa lực gì sẽ yểm trợ cho chúng ta khi mục tiêu vẫn còn nằm ngoài tầm yểm trợ của pháo binh cơ hữu? </span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> — Hải Pháo và phi cơ của Đệ Thất Hạm Đội. </span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> Hương Giang trả lời, rồi nói tiếp:</span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> — Đại Tá LĐT147 có bảo tôi nói lại với anh em, ai theo tôn giáo nào thì cầu nguyện theo nghi thức của tôn giáo đó, vì lần đổ bộ này vô cùng nguy hiểm và tướng tư lệnh nói giao nhiệm vụ vinh quang này cho TĐ1, nếu trận đánh giành được chiến thắng có nghĩa là chúng ta giữ vững được mục tiêu trong vòng 24 giờ thì tất cả quân nhân các cấp của TĐ1 sẽ được thăng cấp. Nếu không còn ai hỏi gì thì chấm dứt, tất cả về chuẩn bị di chuyển ra bãi bốc. </span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> &nbsp;&nbsp;&nbsp; Tôi vội vàng quay về đơn vị cho lệnh tập họp, khi Trung Úy ĐĐP trình diện ĐĐ xong, với quan niệm điều binh &#8220;quý hồ Tinh, bất quý hồ Đa&#8221;, tôi nói:</span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: Aquamarine; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> <b><i>— Quân Nhân các cấp thuộc ĐĐ1,</i></b></span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: Aquamarine; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"><b><i>Với danh dự của ĐĐT, tôi cho phép những ai không muốn cùng tôi tham dự cuộc hành quân đổ bộ tái chiếm lại quận Triệu Phong lần này, được bước ra khỏi hàng và ở lại tiền trạm chờ ĐĐ trở về nếu còn sống sót, vì tôi không muốn giấu diếm anh em bất cứ một điều gì, cuộc hành quân này vô cùng nguy hiểm, có thể ra đi mà không có ngày trở lại... </b></i></span></div><br> <table style="margin: auto 5.85pt;width: 200.65pt;border-collapse: collapse;" class="MsoNormalTable" id="table3" align="left" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" width="652"> <tbody><tr> <td style="border-bottom: medium none rgb(212, 208, 200);padding: 0cm;background-color: transparent;width:263.65pt;border-top: medium none rgb(212, 208, 200);border-right: medium none rgb(212, 208, 200);" valign="top" width="652"> <p style="margin-top: 0pt;margin-bottom: 0pt;" align="center"> <font color="cococo" face="Times New Roman" size="5"><b></b></font></p><br><br> <p style="margin-top: 0pt;margin-bottom: 0pt;" align="justify"><font color="cyan" face="Times New Roman" size="3"> <img src="https://lh3.googleusercontent.com/s1jNZFE3wx8xE0-MPPupdpCyBHb1C3PXa9obRZ_s8OY-BzlVmyD-AJbHSWEkSK5tKk6GYsGgsj9whLbMW2u4sj3papbOm7XR6euAbA=w1280-h1024-rw-no" width="280" height="320" border="1" hspace="3"> </font></p> <p style="margin-top: 0pt;margin-bottom: 0pt;" align="center"> <i><font color="springgreen" face="Times New Roman" size="3"><b>BCH/TĐ1-1972 </b></font></i></p></td></tr></tbody></table> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: Aquamarine; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"><b><i>Các anh em cùng tôi đã sống chết bên nhau qua biết bao nhiêu gian khổ của đời lính nhất là lính TQLC, từ chiến trường Campuchia mùa nước nổi thất thường đến rừng núi Hạ Lào ướt đẫm mồ hôi, loang máu trận địa... chúng ta đã cùng sống chết, cùng chia sẻ vui buồn với nhau trong những giây phút vinh quang cũng như sinh ly tử biệt, niềm vui thì hiếm có dù rằng những chiến thắng mà ta đạt được sau mỗi trận chiến, chúng ta đều nhận lãnh những sự mất mát rất đau lòng, còn nỗi buồn thì chồng chất, trỉu nặng thân xác và tâm hồn anh em chúng ta. Vì thế lấy danh dự của người chỉ huy các anh em, tôi không phạt hay gây khó khăn gì cả cho những ai không muốn sống chết cùng đồng đội, được quyền không tham dự cuộc hành quân này, tôi cho tất cả các anh em Sĩ Quan, Hạ Sĩ Quan và Binh Sĩ 5 phút để suy nghĩ và trả lời cho tôi biết. </i></b></span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> Nói xong tôi quay vào BCH/ĐĐ. </span></div><br> <div dir="ltr" style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> Khi tôi trở ra thì Trung Úy ĐĐP hô nghiêm và trả lời. </span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> — Thay mặt toàn thể quân nhân các cấp ĐĐ1, chúng tôi nguyện sống cùng sống, chết cùng chết với Bồng Sơn bất cứ ở đâu và bất cứ lúc nào.</span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> — Cảm ơn Trung Úy ĐĐP và toàn thể quân nhân các cấp đã đồng lòng cùng với tôi thi hành trọng trách mà thượng cấp giao phó, tôi hỏi lại lần cuối, &#8220;có ai muốn không cùng đơn vị&#8230;&#8221; tôi nói chưa dứt lời thì&#8230;</span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> — Không, Không! </span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> — Trình Bồng Sơn: Không!</span></div> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> Hàng trăm tiếng <b>'Không'</b> vang lên.</span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> Thấy lòng quân đã ổn, tôi cho lệnh tan hàng về chuẩn bị lần cuối trước khi xuất phát tiến ra bãi bốc &#8220;picking zone&#8221;.</span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> &nbsp;&nbsp;&nbsp; ĐĐ1 lên bốn chiếc Chinook 47 đầu tiên, tôi thoáng thấy Đ/Tá Bảo LĐT147, Tướng Lân, Tướng Weyand và Tướng Trưởng đang đứng bàn luận với nhau ở xa xa, chợt có ba vị phóng viên ngoại quốc chạy lúp xúp về hướng chúng tôi đang chuẩn bị lên trực thăng.</span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> — Good morning Sir, how are you?</span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> — Good morning Gentlemen! We are fine. </span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> Tôi trả lời.</span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> — What do you think about this operation? It&#180;s very dangerous isn&#180;t it? </span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> — I really don&#180;t know how much it is but I do know it is. You guys want to follow us?</span></div><div dir="ltr" style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> — No, no, no Sir Thank you so much! </span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> Rồi họ lúp xúp chạy về hướng các mặt trời đang đứng.</span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> Khi tôi bước lên trực thăng thì hai quân nhân phi hành đoàn của TQLC Mỹ đưa tay chào:</span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> — Good Luck Sir...</span></div><br> <div style="line-height: 1.5; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> — Good Luck for everyone! Thank you.</span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> &nbsp;&nbsp;&nbsp; Cửa máy bay đóng, tôi ngoái đầu nhìn lại xuyên qua bửng của trực thăng thì thấy các ĐĐ khác cũng đã xong, trực thăng bắt đầu nổ máy, cát bụi mịt mù đất trời, tiếng động cơ ầm vang bên ngoài nhưng bên trong phi cơ thật im lặng mọi người đang theo đuổi ý nghĩ riêng của mình không ai nói với ai điều gì cả tay ghì chặt súng, mắt lăm lăm nhìn vào khoảng không gian nhỏ bé của những ô cửa sổ trên phi cơ. Khi đã đủ vòng quay trực thăng bắt đầu cất cánh, khác với những lần bay trước lần này họ đổi chiến thuật bay, thay vì bay lên cao thì bay rất thấp chỉ cách mặt đất khoảng độ 30-40 chục mét, sát ngọn cây dùng sức gió của chong chóng thổi tung cát bụi làm màng khói che chở cho đoàn chim sắt, đồng thời </span> <span style="background-color: transparent; color:Aquamarine; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"><b>hất tung những khẩu phòng không thượng liên 12,7mm và cao xạ 37 và 40mm đang ngụy trang che giấu</b> </span> <span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> trong nhà, dưới hầm hố đồng thời làm mù mắt và thổi tung những xạ thủ văng ra khỏi vị trí, làm mồi cho những chiếc chiếc OH58 &#8220;loại trực thăng quan sát hai chỗ ngồi&#8221; và trực thăng võ trang Cobra được trang bị hỏa tiễn và đại liên 6 nòng, có thể bắn 6,000 viên đạn trong một phút đang bay hộ tống hai bên, báo cho phi hành đoàn biết để đề phòng và họ đã thông báo cho chúng tôi cùng biết. </span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;">&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chiến thuật bay mới lạ này làm bất ngờ và vô hiệu hóa các chốt địch quân đang bố trí trên trục bay, không một phát súng nào của địch quân bắn lên được đoàn chim sắt, đoàn chim sắt an toàn cho đến nhánh sông Vĩnh Định, tôi gọi nó là dòng sông Định Mệnh <i>&#8220hình như là tên của cuốn phim hay truyện mà tôi đã đọc hay xem qua&#8221;</i> không ai có thể ngờ chỉ khoảng bảy, tám chục mét chiều rộng của lòng sông đoàn chim sắt không được màn bụi che chắn &#8220;vì bay qua mặt nước&#8221; nên đã làm mồi ngon cho những ổ thượng liên và cao xạ bố trí sát và trên bờ sông Vĩnh Định, một chiếc trực thăng trúng đạn cao xạ nổ tung trong bầu trời tạo thành chiếc cầu lửa với hơn 40 TQLC nam Việt Nam và 4 phi công, phi hành đoàn của USMC &#8220;TQLC Mỹ&#8221; hy sinh, chỉ duy nhất còn lại một ít người sống sót nhưng bị thương rất nặng trong số đó có bác sĩ Hoàng, </span><span style="background-color: transparent; color: red; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;">bác sĩ của tiểu đoàn</span> <span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;">nhưng bị phỏng nặng. Chiếc trực thăng tôi đang ngồi bị mấy viên 12.7mm xuyên từ dưới sàn lên đến nóc phi cơ nghe rốp rốp, theo phản xạ tự nhiên và bản năng sinh tồn, tôi lấy cái nón sắt đang đội lót xuống và ngồi lên trên với ý nghĩ thô thiển nếu có bị trúng đạn thì cũng đỡ phần nào. <br>Một chiếc không đáp xuống được đành phải chở khoảng 30 TQLC ra đáp tại hạm đội, sau đó một tuần mới đưa các chiến sĩ đó trở lại chiến trường. </span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> &nbsp;&nbsp;&nbsp; Đến đây tôi muốn dành đôi dòng để nói lên sự can trường của các phi hành đoàn trực thăng khi họ cùng với chúng tôi thi hành nhiệm vụ, khi phi cơ trúng đạn tôi quan sát phản ứng của họ thì thấy họ khá bình tĩnh vẫn điều khiển đáp xuống an toàn tuy rằng không đúng vào tọa độ vì bị pháo địch dập vào bãi đáp &#8220;landing zone&#8221;. Tôi tự nghĩ, nếu mình qua chiến đấu trên đất Mỹ, chiến đấu giúp dân Mỹ không biết mình có làm được cho họ như họ đã làm cho quê hương xứ sở của mình không? Tôi chỉ muốn nói thuần túy và duy nhất là những người lính Mỹ, những người như tôi, như chiến hữu của tôi, tôi không muốn đề cập đến bọn chính trị hoạt đầu. </span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> &nbsp;&nbsp;&nbsp; Bốn chiếc trực thăng của ĐĐ1 may mắn đáp được xuống gần với nhau, bầy Quái Điểu tung ào ra khỏi chim sắt, tiếng súng địch bắt đầu khai hỏa, Quái Điểu đang chơi vơi giữa đồng trống, vài Quái Điểu đã gục ngã tình thế quá nguy cấp buộc tôi một lần nữa lại phải áp dụng chiến thuật 'phản phục kích' như đã cùng với Cam Ranh &#8220;ám danh đàm thoại của đại bàng Cam Ranh lúc ông làm ĐĐT/ĐĐ1/TĐ4 Kình Ngư và tôi làm ĐĐP&#8221;, trong trận Rạch Nước Trong tại Chương Thiện thuộc vùng IV chiến thuật. </span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> &nbsp;&nbsp;&nbsp; Tôi chỉ kịp cầm bản đồ chỉ vào mục tiêu là bờ làng nơi bọn Việt cộng đang bố trí, tác xạ thẳng vào chúng tôi và thét lớn: <br><br> — Xung Phong! Xung Phong! </span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> Rồi cắm đầu đâm thẳng vào mục tiêu, đồng loạt gần 120 Quái Điểu lao mình vào phía trước theo cấp chỉ huy của mình như đã hứa, không một chút e dè kiêng sợ, thái độ của chúng tôi không màng nguy hiểm cận kề, không một chút sợ hãi, bình tĩnh nhào vào tử địa không chút ngại ngùng </span><span style="background-color: transparent; color: aquamarine; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> đã làm cho địch quân hoảng loạn, tê liệt thần kinh khi nhìn thấy chúng tôi ùn ùn lăn xả vào cận chiến </span><span style="background-color: transparent; color:red; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: italic; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;">&#8220;hand combat&#8221;</span><span style="background-color: transparent; color: aquamarine; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> với chúng, bị bất ngờ và cũng không bao giờ ngờ địch quân lại đánh theo lối tự sát </span><span style="background-color: transparent; color: red; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: italic; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;">&#8220;kamikazê&#8221;</span><span style="background-color: transparent; color: aquamarine; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> nả, chúng vô cùng hoảng sợ bung chạy ra khỏi hầm trú ẩn, chạy loạn xạ tìm chổ trốn, chúng chui xuống hầm nhưng hầm đã có người khác rồi, nhiều tên nằm dài trên mặt đất úp mặt xuống lấy hai tay che đầu, che tai, trong lúc đó Quái Điểu đã tiến sát đến đít, bọn chúng không còn chổ nào nữa để trốn, thần kinh bị tê cứng, quá sợ hãi chúng chúi đầu xuống hố nhưng vì dưới hố đã có người không còn đủ chỗ nên chúng phải nửa trong nửa ngoài, chúi đầu giấu mặt xuống dưới hố, chổng mông lên trời giống như loài chim Đà Điểu chúi đầu xuống cát để tránh bão. </span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> &nbsp;&nbsp;&nbsp; Tôi cho lệnh tiến thật nhanh để chiếm bờ sông làm điểm tựa rồi từ đó mỗi trung đội để lại một đứa con phòng thủ giữ mặt sông, đề phòng bọn đặc công thủy có thể tập kích chúng tôi từ phía sau, lực lượng còn lại </span><span style="background-color: transparent; color: crimson; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> đánh ngược </span><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;">trở ra khu vực mà chúng tôi vừa xung phong lướt qua, thanh toán nốt những ổ kháng cự còn sót lại đồng thời thu dọn chiến trường. Một khinh binh trong tổ biệt kích khi lục soát, khám phá ra một căn hầm, vội vàng rút lựu đạn M 67 định ném xuống nhưng linh tính báo cho tôi biết có người ở dưới hầm, nên tôi không cho ném và lệnh cho Thường Vụ ĐĐ kêu gọi mọi người ở dưới hầm lên, sau vài lần kêu gọi thì cuối cùng một bà cụ với mái tóc trắng xóa ló lên mếu máo nói:</span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> — Lính Cộng Hòa ơi, còn nhiều người dưới đó. </span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> — Có Việt cộng trong đó không không má? <br><br> Thượng Sĩ Phước &#8220;người Quảng Trị&#8221; Thường Vụ ĐĐ hỏi. </span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> — Không có các con ơi, chỉ có dân miềng thôi. </span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> &nbsp;&nbsp;&nbsp; Tôi lệnh cho Th/Sĩ Phước bảo họ vẫn cứ ở nguyên dưới hầm không được lên, để tránh bị thiệt hại bởi pháo binh địch đang bắn vào vị trí và đạn đạo thẳng của ta và địch đang giao tranh. Tiếng súng M16 và lựu đạn M67, M26 vẫn nổ lác đác, các trung đội báo cáo đang thanh toán địch trốn ở dưới hầm, và đã tiến đến được mép làng chỗ mà địch đã bố trí bắn vào chúng tôi khi mới vừa đổ xuống. Tôi cho lệnh dừng lại bố trí phòng thủ, củng cố hầm hố dồn tất cả súng M72, M79 với đạn chống chiến xa, XM202 và khẩu đại bác 90mm không giật của trung đội vũ khí nặng ra hướng đồng trống để sẵn sàng chống trả chiến xa và thiết quân vận của địch đang chuẩn bị phản công chiếm lại Thôn Bích La Đông, quê hương của tên tổng bí thư lê duẫn đang bị TQLC/QUÁI ĐIỂU chiếm đóng. </span><span style="background-color: yellow; color: black; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: italic; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;">Có một điều mà tôi vô cùng bất mãn và thực sư không hiểu, là không biết có ngoại lệ nào - không cho phép đánh hay bắn vào nhà của những tên chóp bu cộng phỉ hay không? Mà khi tôi yêu cầu pháo binh bắn vào những tọa độ đó thì lại bị từ chối; vì thế, sau này tôi mới biết đó là quê hương của tên ba Duẫn.</span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> &nbsp;&nbsp;&nbsp; Khi chúng tôi chiếm được bờ sông thì địch quân quá sợ hãi và cũng không còn con đường nào khác, chúng đành nhảy xuống dòng sông bơi thoát thân mong có cơ hội sống sót nhưng đó cũng chính là tử lộ của chúng, làm mồi cho khẩu M60 của trung đội 3 và trung đội 1 bắn chéo cánh sẽ nên không còn một tên nào sống sót, dòng sông Vĩnh Định loang máu tươi. Tôi cho lệnh lục soát ngược lại hướng bìa làng để thanh toán nốt những ổ kháng cự còn sót lại. Trong lúc này thì pháo địch đã định được vị trí của ta, chúng bắt đầu dùng trận địa pháo, cũng may mắn cho ĐĐ1 đã có hầm hố đào sẵn của bọn chúng nên chúng tôi chỉ việc lôi các tử thi của địch ra khỏi hố là có hầm trú ẩn để làm thành tuyến phòng thủ, đề phòng chiến xa và bộ binh địch phản công, đồng thời nhanh chóng đưa thương binh và tử sĩ vào vị trí an toàn là một cái đường mương dẫn nước từ sông Vĩnh Định để tưới cho vùng đồng bằng Triệu Hải. <br><br> <div style="margin: 10px 20px 12px 0px; padding: 10px; float: left; width: 230px; border:4px double rgb(0,128,128);border-radius:10px 10px 10px 10px; background-color: Azure; box-shadow:10px 10px 10px 0px teal;text-align: justify; font-family:Cambria ;font-size: 22px;"> <p style="margin: 5pt 4pt 5pt 5pt;line-height:20px;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;color:teal;style:Cambria";> <b> Chiến thuật bay, thay vì bay lên cao thì bay rất thấp chỉ cách mặt đất khoảng độ 30-40 chục mét, sát ngọn cây dùng sức gió của chong chóng thổi tung cát bụi làm màng khói che chở cho đoàn chim sắt, đồng thời <b>hất tung những khẩu phòng không thượng liên 12,7mm và cao xạ 37 và 40mm đang ngụy trang che giấu </b>trong nhà, dưới hầm hố đồng thời làm mù mắt và thổi tung những xạ thủ văng ra khỏi vị trí.<br><br>Chiến thuật bay này làm bất ngờ và vô hiệu hóa các chốt địch quân đang bố trí trên trục bay, không một phát súng nào của địch quân bắn lên được đoàn chim sắt, đoàn chim sắt an toàn cho đến nhánh sông Vĩnh Định dưới sự yểm trợ của trực thăng võ trang Cobra được trang bị hỏa tiễn và đại liên 6 nòng, có thể bắn 6,000 viên đạn trong một phút đang bay hộ tống hai bên. </b></p></span></div> &nbsp;&nbsp;&nbsp; Nói là an toàn nhưng thực tế là một cái mương nước được đào làm thủy lợi nhưng vì mùa nắng nên mực nước rút xuống, mương trở nên khô ráo tạo thành một cái giao thông hào khá lớn, khá dài làm thành chỗ trú ẩn cho thương binh và tử sĩ sau này khi phải chờ đợi ba ngày sau mới bắt tay được với TĐ2 Trâu Điên đang cố gắng hết sức mình ủi xuyên thủng tuyến phòng thủ dày đặc kiềng chốt của địch, để tiếp viện cho Quái Điểu đang chơi vơi trong lòng địch được tải thương, tiếp tế đạn dược. </span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;">&nbsp;&nbsp;&nbsp; Khi tương đối an toàn tôi mới hoàn hồn, gọi máy liên lạc với Tiểu Đoàn thì hiệu thính viên cho biết Hương Giang whisky nhẹ vào chân, tôi bảo hiệu thính viên trao máy cho Hương Giang để tôi nói chuyện vì tôi muốn nghe tiếng Hương Giang, hoặc Dầu Tiếng lên máy để biết chắc ông vẫn còn sống vì khi nhào vào mục tiêu quay đầu nhìn lại hướng bãi đáp thì thấy pháo địch đang trộn lẫn với TQLC và trực thăng nên tôi không biết BCH/TĐ ra sao tôi yêu cầu radio men phải tìm cho bằng được Hương Giang hoặc Dầu Tiếng &#8220;B3&#8221; để tôi biết chắc họ còn sống, tôi gọi Nghệ An &#8220;ám danh đàm thoại của TĐP Th/Tá Nguyễn Cao Nghiêm, có bà con với Dược Sĩ Nguyễn Cao Thăng&#8221;, nghe anh vẫn bình yên nhưng đang ngậm sâm vì quá mệt, anh dặn dò tôi cho con cái đào hầm hố và phòng thủ cẩn thận tôi hỏi thăm &#8220;Lệ Liễu tức Tr/Úy Vàng Huy Liễu ĐĐT/ĐĐ3&#8221; và Trúc Giang &#8220;Tr/Úy Dương Văn Tươi ĐĐT/ĐĐ2&#8221; cũng được bình yên. </span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;">&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tôi lên máy gọi Thần Phong &#8220;Đ/Úy Trịnh Văn Thềm ĐĐT/ĐĐ4&#8221; mấy lần nhưng không thấy liên lạc cuối cùng rồi cũng liên lạc được và biết Thần Phong bố trí khá xa bãi đáp dự định vì địch đang pháo nặng vào vị trí landing zone của anh, tôi gọi Đ/Úy Thân ĐĐT/VTA anh cũng may mắn chưa chết, có lẽ anh đang cùng với ĐĐ/ĐPQ tăng phái cho TĐ1 tham dự cuộc hành quân đổ bộ này, đang tự động làm thành tuyến phòng thủ tạm thời để chống trả những cuộc phản công của địch đang điên cuồng vì sự hiện diện của chúng tôi trong lòng đất của chúng. Sau khi định được vị trí thì biết anh đang ở phía Tây của tôi, chúng tôi liên lạc hàng ngang với nhau bắt tay làm thành tuyến phòng thủ, trong khi chờ Hương Giang và Dầu TIếng lên máy. </span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> &nbsp;&nbsp;&nbsp; Tôi nghe tiếng Hương Giang gọi tôi trên máy, cảm thấy mừng, biết chắc anh và Dầu Tiếng vẫn còn sống, anh cho biết anh bị thương ở chân, anh hỏi sơ qua tình hình và muốn tôi ra đón BCH/TĐ vào vị trí của ĐĐ1 đang phòng thủ, tôi vội dời BCH của tôi ra sát bờ sông nhường lại ngôi nhà có căn hầm tương đối vững chắc cho BCH/TĐ, tôi yêu cầu anh chỉ điểm cho tôi bằng một loạt M16 bắn chỉ thiên để định vị trí, khi tiếng súng nổ thì tôi nhận ra Hương Giang không quá xa tôi, tôi thúc toán biệt kích tiến ra đưa BCH/TĐ vào, khi TĐ vào đến nơi Dầu Tiếng B3 và Trung Úy Hòa xử lý thường vụ chức vụ.</span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> &nbsp;&nbsp;&nbsp; ĐĐT/ĐĐCH chưa kịp phân chia vị trí cho các ban đóng quân thì thật vô cùng đau lòng - một trái hỏa tiễn có lẽ là 107 hay 122mm nổ ngay gần đó gây cho Th/Úy Lượm Ban 2 và hạ sĩ quan phụ tá chết tại chỗ, gây thương tích nặng nề cho bốn quân nhân khác. Hương Giang lúc này đang bị vết thương hành hạ không đi lại được anh chỉ nói trên máy với tôi là liên lạc và phối hợp hàng ngang với Đ/Úy Thân để tổ chức phòng thủ còn DT thì lo hỏa yểm từ hạm đội và LĐ còn Nghệ An với ĐĐ2 và 3 ở vị trí khác, ĐĐ4 của Thần Phong thì phòng thủ riêng biệt vì chúng tôi chưa bắt tay được với anh từ khi đổ xuống cho đến bây giờ. </span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> &nbsp;&nbsp;&nbsp; Suốt mấy ngày đêm thức trắng chiến đấu trong vô vọng để chờ đoàn quân tiếp ứng mà theo dự trù là sau 24 giờ sẽ bắt tay với chúng tôi nhưng mãi ba ngày sau mới thấy người chiến binh Trâu Điên xuất hiện, hình dáng thật đáng yêu - khom khom người với khẩu M16 trên tay lăm le nhã đạn vừa di chuyển vừa quan sát có lẽ anh đã được báo là sắp sửa gặp quân bạn. </span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;">&nbsp;&nbsp;&nbsp; Theo kế hoạch dự trù của LĐ-147 thì khi đổ xuống mục tiêu và giữ vững mục tiêu trong vòng 24 giờ thì sẽ có đơn vị khác tiến lên bắt tay nhưng theo ước tính của tôi có lẽ sức đề kháng của địch quân quá mạnh nên lực lượng tăng viện bị chậm lại so với kế hoach dự trù. <br>Đứng bên này bờ sông chúng tôi mừng rơi nước mắt, một vài Quái Điểu không kềm được sự nôn nóng đã đứng dậy vừa vẫy tay vừa la lớn: <br><br> &#8212; Quái Điểu đây! Quái Điểu đây! </span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> &nbsp;&nbsp;&nbsp; Cầu phao được công binh thiết lập nhanh chóng để tải thương, đưa thương binh, tử sĩ ra khỏi trận địa tăng cường lực lượng chiến xa M48 qua phòng thủ và giữ vững vị trí, Quái Điểu đã hồi sinh trên hoang tàn đổ nát của chiến trường Triệu Phong, được đưa về tuyến trừ bị để bổ sung quân số, tái trang bị vũ khí, quân trang quân dụng và tiếp tục nhiệm vụ. Cuộc thay quân tiến hành rất cẩn thận từng tiểu đội một hoán đổi vị trí cho nhau, khi đơn vị hoán đổi đến thay vào vị trí thì đơn vị phòng thủ mới được di chuyển ra sau. Tôi tự hỏi phải chăng nhị vị Tướng Trưởng và Lân đã áp dụng kế sách &#8220;lên Gác rút Thang của Tôn Võ&#8221; vào trận chiến này, khi lực lượng đổ bộ không còn con đường nào khác để tồn tại ngoài con đường duy nhất Tìm <b>SINH</b> lộ trong <b>TỬ</b> lộ. </span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> &nbsp;&nbsp;&nbsp; Chiến lợi phẩm tôi không còn háo hức màng tới như những trận đánh trước đây, trong khi bên tôi các chiến hữu thương binh đang cắn răng chịu đựng những đau đớn tột cùng của thân xác, tử sĩ bắt đầu bốc mùi. </span></div><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;">&nbsp;&nbsp;&nbsp; Xin cảm ơn Đời. Xin cảm ơn các Chiến Hữu đã hy sinh cho chúng tôi được sống, các anh em luôn ở trong tim tôi ở mọi nơi và ở mọi lúc.</span></div><br><br> <center> <img src="https://lh3.googleusercontent.com/LFt3PPUl3gIh_O6mH9JKD_e6XW_4VL3sgPxMPgDa_0k88k5sr3QHkBRYU7fRHJbR-XikRcTvGcKPM5QDWA6O4M28UYHF47iNT2D80Q=w1280-h1024-rw-no" jsname="tEADhd" width="550"> </center><br><br> <div style="line-height: 1.7; margin-bottom: 6pt; margin-top: 0pt; text-align: justify;"><span style="background-color: transparent; color: #ccffff; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"> <b>Bồng Sơn</b> - Ngày ấy thời chinh chiến <br><br>Ubana-Illinois-USA mùa Tạ Ơn và Xmas-2012 </span></div><br> <font size="3"><font color="#ccffff"><font face="Arial"><b>Nguồn:</b> <a href="http://bongsonbui.blogspot.com/2015/10/du-am-cuoc-o-bo-trieu-phong-e-tai-chiem.html"rel="nofollow"target="_blank"><b><font color="cyan">http://bongsonbui.blogspot.com/2015/10/du-am-cuoc-o-bo-trieu-phong-e-tai-chiem.html </b></a><br><br></font> </font></font></font> <p align="center">&nbsp;</p> </td></tr></tbody></table> </div> </td></tr></tbody></table></div> <p align="center">&nbsp;</p> <center><img src="https://dongsongcu.files.wordpress.com/2016/05/to-quoc-ghi-on1.jpg?w=768&amp;h=985" border="0" alt=" photo T Quc Ghi On.jpg"></center> <embed allowscriptaccess="never" height="95" src="https://www.youtube.com/v/ZfTH1xFwPRE?version=2&amp;amp;amp;hl=ko_KR&amp;amp;amp;=1&amp;amp;amp;=1;color1%3D800000&amp;amp;amp;color2=800000&amp;amp;amp;border=0" style="background-color: 4141414; color: white;" type="application/x-shockwave-flash" width="782" wmode="transparent"></embed></center><p align="center">&nbsp;</p> <table height="0" bgcolor="#202020" border="5" bordercolor="#202020" cellpadding="0" cellspacing="6" width="0"><tbody><tr><td> <table height="0" bgcolor="#F5F5DC" cellpadding="0" cellspacing="1" width="0"><tbody><tr><td> <table height="0" bgcolor="#202020" cellpadding="0" cellspacing="2" width="0"><tbody><tr><td> <table height="0" bgcolor="#F5F5DC" cellpadding="0" cellspacing="1" width="0"><tbody><tr><td> <table height="0" bgcolor="#202020" cellpadding="0" cellspacing="2" width="0"><tbody><tr><td> <table height="0" bgcolor="#F5F5DC" cellpadding="0" cellspacing="1" width="0"><tbody><tr><td> <table height="0" bgcolor="#202020" cellpadding="0" cellspacing="6" width="0"><tbody><tr><td> <table height="0" bgcolor="#F5F5DC" cellpadding="0" cellspacing="1" width="0"><tbody><tr><td> <table height="60" background="https://lh3.googleusercontent.com/cz12JhVOUSHs7EafolX-4niLXrM6GkdIoosvgJphRxPwOaDcOkQIQP_Uxg1QP7nujhqKvNAofOemV9M3ENtgaPvvX1H7nooHMr64qA=w1280-h1024-rw-no" border="0" alt=" " cellpadding="0" cellspacing="30" width="40"><tbody><tr><td> <table bgcolor="#404040" border="5" bordercolor="#000000" cellspacing="8"><tbody><tr><td> <table height="100%" bgcolor="#F5F5DC" cellspacing="0" width="100%"><tbody><tr><td> <table height="100" bgcolor="#202020" cellspacing="10" width="200"><tbody><tr><td> <center><embed src="https://www.youtube-nocookie.com/v/-q9RrLHWEnk&amp;hl=en_US&amp;rel=0" type="application/x-shockwave-flash" allowfullscreen="true" allowscriptaccess="never" height="620" width="880"> <embed src="https://www.youtube.com/v/PmGf8XRbMY8?version=2&amp;hl=ko_KR&amp;=1;color1%3D20B2AA&amp;color2=20B2AA&amp;border=0" style="background-color: 4141414;color: white;" type="application/x-shockwave-flash" wmode="transparent" allowscriptaccess="never" height="95" width="878"></embed> </center> </td></tr></tbody></table></td></tr></tbody></table></td></tr></tbody></table></td></tr></tbody></table></td></tr></tbody></table></td></tr></tbody></table></td></tr></tbody></table></td></tr></tbody></table></td></tr></tbody></table></td></tr></tbody></table></td></tr></tbody></table></td></tr></tbody></table> <p align="center">&nbsp;</p> <b>Bản đồ chiến sự 1972</b><br>Quận lỵ Triệu Phong nằm ở trong ô màu vàng. <br>Cửa ngõ Triệu Phong, nơi mà Việt cộng phải giữ với bất cứ giá nào vì đây là <u><b>huyết lộ</b></u> dẫn ra Cửa Việt bằng <b>đường bộ</b> và <b>đường thủy</b> dọc theo sông Thạch Hãn. Nhờ huyết lộ này mà Việt cộng có thể tiếp tế, tải thương và thay quân.<br><br>Chợ Sãi, là huyết mạch của con đường tiếp tế từ cửa Việt vào nuôi quân bọn xâm lăng VC. <br><br> <img src="https://lh3.googleusercontent.com/GjWMvZFNkEoVsoyXct08Sx47tI3IW1YyJ_WIi2jabaFLBul5A45oiMkexAzAAy-U4O2iptVzs4H1iUPyGouH2o7D41eKmd-Vk1Dsjg=w1280-h1024-rw-no" jsname="tEADhd" width="1097" height="831" style="max-width: 1149px; max-height: 871px;" alt="Photo: "/><p align="center">&nbsp;</p> <p align="center">&nbsp;</p>

 



CUỘC ÐỔ BỘ TRONG LÒNG ÐỊCH

 






Hồi Ký:
CUỘC ÐỔ BỘ TRONG LÒNG ÐỊCH
Tác Giả: Trung Tá Nguyễn Ðăng Hòa
Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn 1/Quái Điểu

 photo Triu Phong chin trng .jpg
Từ trái sang phải TĐP/TĐ1, Ban 3 kiêm ĐĐTCH, ĐĐT Việt và TĐT/TĐ1


Kể từ sau cuộc đổ bộ bằng trực thăng của Tiểu Đoàn 1 Quái Điểu vào ngày 11/7/72, tại quận Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị, chưa một ai viết lại cuộc đổ bộ ấy, và tôi nghĩ - Nếu tôi không viết để nói lên cuộc chiến đấu ác liệt, oai hùng này thì ai có thể viết thay tôi? Vì như tôi đã trình bày trong tập Hồi Ký CƠN LỐC DÀI, hơn 1OO ông phóng viên thế giới, không một ông nhà báo nào dám "thi thố tài năng" đi theo chúng tôi cả? Cũng như hai nữ phóng viên chiến trường Việt Nam là Kiều Mỹ Duyên và Lam Thiên Hương một thời ngang dọc đã lắc đầu khi tôi mời hai cô đi "du ngoạn". Nổi danh thì cũng muốn, nhưng nghĩ đến mạng sống như "chỉ mành treo chuông" hai cô vừa cười vừa nói: "Thôi, tui chẳng ham đâu!".

Trung Tá Nguyễn Ðăng Hòa
Như có một thôi thúc, ray rứt nào đó buộc tôi phải viết để nói lên sự thật oai hùng của binh chủng Thủy Quân Lục Chiến nói riêng và Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa nói chung, đã tạo được trong cuộc chiến tranh Việt Nam. Xin cho phép tôi được làm một nhân chứng lịch sử để tô đậm thêm Quân Sử hào hùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.



* * * * *
... Phá Tam Giang vào một sáng mù sương 11/7/72.


Dù đang là mùa hè nhưng trời Huế vẫn còn sương mù, một làn khói mỏng giăng đầy, bao phủ cả một vùng Vân Trình rộng lớn. Trên cánh đồng vừa mới gặt, mùi rạ thơm thoang thoảng, nếu có thêm vài cô thôn nữ xinh xắn của mẹ Việt Nam nữa là ta đã có một hình ảnh đồng quê thanh bình của bao năm cũ... Gia đình Quái Điểu hơn 700 tay súng đã sẵn sàng tại bãi bốc chờ lên trực thăng đi vào đất địch. Những chàng Kinh Kha thời đại đang ưu tư về cuộc đời và đang chờ đón một tương lai không mấy rạng rỡ.
Đúng 7 giờ sáng, chiếc trực thăng UH-1B của chỉ huy đáp xuống cạnh nhà thờ 2 chuông Điền Môn, bốc tôi và cố vấn Mỹ bay thẳng ra biển Đông. Để tránh phòng không địch, trực thăng đã phải bay trên biển và ở cao độ vừa tầm cho chúng tôi quan sát thành phố Quảng Trị và quận lỵ Triệu Phong, nơi Tiểu Đoàn 1 Quái Điểu sẽ phải đổ bộ để tái chiếm.

Quận Triệu Phong nằm về phía Đông Bắc cổ thành Quảng Trị khoảng 2 cây số, là quê hương của tên đồ tể Lê Duẩn, môn đệ kế vị già Hồ đã về chầu Diêm Vương. Vì vậy không dễ gì địch để chúng tôi tái chiếm lại Triệu Phong.

Những túi lửa B.52 chiều ngang 1 cây số và chiều dài 3 cây số được lóe lên từng chập, và khi các chùm bom chạm đất thì lửa bốc cháy cùng những tiếng nổ phụ rền vang một góc trời... Tại đây địch cũng sẵn sàng nghênh đón chúng tôi. Đơn vị bạn gần nhất vẫn còn ở tuyến sau Mỹ Chánh mịt mù. Chúng tôi sẽ phải nhảy trên đầu địch, đánh thọc sâu vào lòng địch, bóp ngay yết hầu chúng, buộc chúng phải nhả Cổ Thành Quảng Trị mà chúng đã chiếm giữ hơn ba tháng qua. Sư Đoàn Dù đã gặp phải muôn vàn khó khăn và thiệt hại nặng nề khi tái chiếm Quảng Trị.

Có lẽ thượng cấp quên đi cửa ngõ Triệu Phong, nơi mà Việt cộng phải giữ với bất cứ giá nào, để bảo vệ huyết lộ dẫn ra Cửa Việt bằng đường bộ và đường thủy dọc theo sông Thạch Hãn. Nhờ huyết lộ này mà chúng có thể tiếp tế cũng như tải thương và thay quân rất dễ dàng.

Đúng 12 giờ 5 phút ngày 11/7/72, ngày mà suốt đời tôi không bao giờ quên được. Trước khi lên máy bay, Tướng Trưởng và Tướng Lân đến bắt tay và chúc chúng tôi thành công. Lời nói của Tướng Lân, Tư Lệnh Sư Đoàn Thủy Quân Lục Chiến như một luồng điện chạy dài theo xương sống tôi:

— Danh dự này, tôi giao cho anh và Tiểu Đoàn 1 Thủy Quân Lục Chiến.

Riêng Đại Tá Bảo, Lữ Đoàn Trưởng Lữ Đoàn 147 nhìn chúng tôi như một người cha nhìn những đứa con thân yêu đang đứng bên bờ vực thẳm. Ông rơi nước mắt nói với tôi lời giã biệt:

— Mày cố gắng giữ gìn anh em, khuyên họ nên đọc kinh cầu nguyện theo đạo giáo của họ!

Tiểu Đoàn 1 Thủy Quân Lục Chiến với biệt danh Quái Điểu được trực thăng bốc từ nhà thờ 2 chuông Điền Môn bay ra Triệu Phong, bất thần đổ trên đầu địch, giữa những đám ruộng trước quận lỵ. Tuy bãi đáp đã được B.52 "dọn cỏ" suốt hai tiếng đồng hồ, với 33 phi vụ đã cày nát từ Đông Hà đến Quảng Trị, mà gia đình Quái Điểu vẫn được con cháu Bác và Đảng dàn chào long trọng. Súng phòng không 23 và 37 của địch bắn lên như pháo bông.

Đại Đội 4 Tiểu Đoàn 1 do Đại Úy Trịnh Văn Thềm chỉ huy, lãnh nhiệm vụ đổ bộ trước. Hai chiếc trực thăng khổng lồ CH.54 chạm đất một cách bất ngờ nên thoát được phòng không địch. Có 32 chiếc trực thăng đổ quân, gồm 17 chiếc CH-53 (loại Chinook Mỹ dùng để cứu con tin tại Iran) chở được 60 người và CH-46 loại Chinook chở được 20 người. Chiếc tôi đi bị lãnh bốn viên phòng không, tưởng chừng như rớt. Vừa rời khỏi trực thăng, tôi đã được chào mừng bằng một trái 57 ly không giật, vì chung quanh tôi là một rừng antenne truyền tin. Tôi bị thương ở đùi phải, máu ướt đẫm. Viên Trung Úy Hải Quân Mỹ bị lòi ruột ra ngoài trông thật khiếp, nhưng vẫn còn sống. Đau đớn cho Tiểu Đoàn chúng tôi là một chiếc trực thăng bị rớt và nổ tung sau đó 2 phút lại chở nguyên Trung Đội Quân Y, 60 người chỉ sống sót 12 trong đó có Bác Sĩ Hoàn. Ông đã lao được ra ngoài cửa cấp cứu, nhưng phải hai ngày sau mới bò về được Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn với thân hình cháy phỏng nặng. Chúng tôi không lấy được xác những người bị chết vì chiếc máy bay này thuộc Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn và đã mang theo 47 trái mìn chống chiến xa và tất cả đã tan tành theo chiếc máy bay. Đáng lẽ tôi đã gởi xác theo chuyến đó rồi, nhưng tới phút chót cố vấn Mỹ lại rủ tôi đi trên chiếc CH-46 để khi xuống bãi thoát ra thật nhanh, tránh được phòng không địch.



Cuộc đổ bộ này đã được báo chí xem như cuộc đổ bộ Inchon tại Đại Hàn năm xưa.

Cửa ngõ Triệu Phong, nơi mà Việt cộng phải giữ với bất cứ giá nào, để bảo vệ huyết lộ dẫn ra Cửa Việt bằng đường bộ và đường thủy dọc theo sông Thạch Hãn. Nhờ huyết lộ này mà VC có thể tiếp tế, tải thương và thay quân.

Tiểu Đoàn 1 Quái Điểu chúng tôi sẽ phải nhảy trên đầu địch, đánh thọc sâu vào lòng địch, bóp ngay yết hầu chúng, buộc VC phải nhả Cổ Thành Quảng Trị mà chúng đã chiếm giữ hơn ba tháng qua.


Tr. Tá Nguyễn Ðăng Hòa


Vừa bị thương. Người cố vấn Mỹ còn cho tôi biết trong số 32 máy bay trực thăng, có 29 chiếc trúng đạn và hai chiếc rớt, một nổ tại chỗ và một rớt ngoài biển. Cuộc đổ bộ này đã được báo chí xem như cuộc đổ bộ Inchon tại Đại Hàn năm xưa. Tướng Lân được triệu về Dinh Độc Lập để thuyết trình về cuộc đổ quân cho Hội Đồng An Ninh Quốc Gia. Mọi người hồi hộp theo dõi bước chân của bầy Quái Điểu gan lì.

Cánh đồng Triệu Phong đã trở thành bãi chiến trường khốc liệt. Xe tăng Việt cộng phối hợp với bộ binh của chúng bắt đầu rời vị trí phòng thủ để rượt đánh chúng tôi, và những chiếc trực thăng vũ trang "Cobra" của phe ta đã táo bạo săn đuổi chúng như những con diều hâu hung dữ. Riêng Tiểu Đoàn 1 Quái Điểu lúc bấy giờ tan tác như bầy gà lạc mẹ, mạnh ai nấy đánh, dùng chiến thuật cá nhân phối hợp từng tổ nhỏ cố bám lấy bờ sông Vĩnh Định là chi nhánh của sông Thạch Hãn để làm điểm tựa, giữ lấy mạng sống mong manh. Hai con sông này đã nuôi dưỡng quận lỵ Triệu Phong, làm cho nó trở nên trù phú và sầm uất nhất tỉnh Quảng Trị, giờ đây đang ôm ấp che chở cho những toán Quái Điểu lạc bầy.

Nhờ vào súng M.72 chống chiến xa ta đã bắn hạ được một số xe tăng địch, có những chiếc bốc cháy cách xa ta chỉ 50 thước, làm cho anh em an tâm hơn và tin tưởng vào loại vũ khí cá nhân hiện đại và tối tân này, mỗi Đại Đội chỉ được trang bị 12 trái thôi. Những hố bom trở thành vị trí chiến đấu lý tưởng cho binh sĩ mình. Họ đứng thẳng, tì súng vào miệng hố nhắm vào từng đợt sóng biển người của bọn Việt cộng khát máu mà bắn.
Đại Đội 1 của Đại Úy Bồng Sơn đã dùng con sông Vĩnh Định như một chỗ tựa tốt để chống trả từng đợt xung phong của địch cũng như yểm trợ cho các Đại Đội 2, 3 và chỉ huy còn đang phơi mình trên bãi đáp. Kết quả sơ khởi Đại Đội 1 đã tịch thu 10 cây súng 37 ly phòng không của địch đã đặt hàng ngang tại bìa làng.

Trời đã vào đêm, bóng tối đồng lõa với tội ác của địch qua những đợt "cắn lén" nhưng cũng là người bạn chân tình che chở cho chúng tôi, hạn chế tầm quan sát của địch nên chúng chỉ dùng pháo đe dọa vu vơ. Đến 10 giờ Tiểu Đoàn mới nắm được tay nhau, lập thành một phòng tuyến tạm thời. Chỉ còn Đại Đội 4 của Đại Úy Thềm bị cô lập phải tự phòng thủ bảo vệ riêng, nhưng xét về mặt chiến thuật thì rất có lợi cho Tiểu Đoàn. Một cái chốt khổng lồ làm tiền đồn cho đơn vị tại Chợ Sãi, dùng Pháo Binh và Hải Pháo ngăn chận sự di chuyển của địch từ Cổ Thành Quảng Trị qua quận Triệu Phong, cũng như quan sát được thủy lộ dẫn ra Cửa Việt. Chiếm và giữ được Triệu Phong thì sớm muộn gì tỉnh Quảng Trị cũng sẽ trở về vùng đất Tự Do.

Thường thường đánh nhau với những đơn vị chính quy tuy chém giết thả giàn "mạnh được yếu thua" nhưng thích hợp với người quân tử. Một cuộc chiến tranh quy ước, có lúc đánh lúc nghỉ, ăn uống, tiếp tế, tải thương, thay đổi lối đánh cho phù hợp trận liệt, rồi trở lại đánh tiếp. Nhưng với bọn Việt cộng, các cấp chỉ huy của chúng có được đào tạo ở một quân trường nào đâu! Đã vậy đầu óc lại bị Bác Đảng nhồi nhét hận thù đầy ắp nên chúng chỉ biết hăng say chém giết... từ chú du kích nhỏ bé không biết gì gặp lúc đàn anh chết nhiều quá, cũng nhảy ra thay thế chỉ huy. Vì vậy Việt cộng chỉ biết dùng một chiến thuật rừng với lối đánh lén, cắn lén!

Tiểu Đoàn 1 Thủy Quân Lục Chiến với huy hiệu Quái Điểu

Triệu Phong lúc bấy giờ là vùng địch kiểm soát nên họ có nhiều lợi thế hơn ta. Chúng rình rập, tấn công không ngơi nghỉ cốt làm cho quân ta mệt, tinh thần căng thẳng, quân số tiêu hao dần mòn. Nếu không có tinh thần cao và khả năng điêu luyện sẽ bị chúng đốn ngã dễ dàng. Tiểu Đoàn 1 Quái Điểu đang đi trên đoạn đường chông gai ấy. Đến 11 giờ đêm quân ta tạm ngưng chém giết, mọi người lục ba-lô lấy cơm sấy ra nhơi. Ngồi trong hố cá nhân, chẳng cần cấp chỉ huy ra lệnh hay kiểm soát đôn đốc, ai nấy cũng đề cao cảnh giác và sẵn sàng lâm chiến vì đã quá quen thuộc với những đòn đen tối hạ cấp của lũ chuột Việt cộng.

Đêm khuya yên tĩnh, bỗng có tiếng la hét vang dội từ phía Chợ Sãi, nơi Đại Đội 4 của Đại Úy Thềm phòng thủ riêng. Một đoàn xe tăng địch với đèn pha sáng trưng, dàn hàng ngang cùng bộ binh chạy theo bên hông xe vừa bắn vừa hô xung phong. Tôi đã chuẩn bị trước các yếu tố tác xạ tiên liệu Pháo Binh và Hải pháo, 42 khẩu pháo 105 ly nhả đạn cùng lúc và liên tục cộng với hàng ngàn trái hải pháo loại 500 cân Anh khổng lồ, khi nổ chụp lúc chạm nổ, trút lên đầu địch.

Vặn tần số truyền tin nội bộ của Đại Đội 4 tôi theo dõi trận đánh, nghe các Trung Đội Trưởng liên lạc với Đại Đội Trưởng lòng tôi yên tâm được phần nào và cảm phục sự gan lì của họ. Trên máy PCR. 25 vang lên giọng nói bình tĩnh của Thiếu Úy Tánh khi anh liên lạc với Đại Úy Thềm:

— Thần Phong hãy yên tâm, chiếc tăng đầu còn cách chúng tôi 100 thước, tôi đã ra lệnh từng tổ ba người sẵn sàng M.72 nghênh chiến... Hiện giờ chiếc gần nhất chỉ còn khoảng 50 thước, chờ kết quả, sẽ có một số "cua rang muối" (chiến xa địch) để tặng Thần Phong và Hương Giang (danh hiệu của tôi).

Thiếu Úy Tánh nói tiếp trong sự hồi hộp của tôi:

— Tôi bắn thử một viên M.72 chống chiến xa, kết quả tuyệt vời, chính tôi cũng không ngờ đạn vừa ra khỏi nòng là một tiếng nổ long trời, con cua trước mặt tôi đã nổ tung và bùng cháy.

Tất cả các Trung Đội đều an tâm và phấn khởi, từng tổ tam tam chế đã dùng M.72 cải tiến để đưa đoàn cua của Bác vào chảo rang. Đại Đội trưởng đã gọi máy về Tiểu Đoàn tặng tôi có đến hàng chục con cua. Riêng Hạ Sĩ Ích, Tiểu Đội phó dùng M.79 phóng lựu, một mình anh đã rang ba con cua ngon lành.

Song song với Đại Đội 1 và 4, sự chiến đấu gan dạ của Đại Đội 2 của Đại Úy Duật và Đại Đội 3 do Trung Úy Vàng Huy Liễu chỉ huy đã tạo sức mạnh vô song cho gia đình Quái Điểu. Sư Đoàn 312 của Việt cộng với quân số gấp 10 lần hơn đã không nuốt được Tiểu Đoàn 1 Thủy Quân Lục Chiến kiên cường.

Qua hai ngày song đấu, địch đã được tăng viện nhưng không vì thế mà áp đảo được quân ta. Cấp Chỉ Huy Việt cộng đã đánh giá sai lầm về Tiểu Đoàn 1 Quái Điểu, và cho đấy là một miếng mồi ngon chúng chỉ cần nhe nanh là đã nuốt chửng được ngay. Việt cộng đâu ngờ gặp phải một miếng mồi lửa, tạo nên bởi sự đoàn kết sắt đá, gắn bó keo sơn cùng sự chiến đấu bền bỉ gan dạ của anh em binh sĩ ta. Và chúng cũng không lường được lòng yêu nước tràn đầy của những người lính Việt Nam Cộng Hòa trước sự tồn vong của đất nước. Tiểu Đoàn 1 Quái Điểu đã tổ chức được vị trí phòng thủ kiên cố bằng máu xương và sức mạnh tinh thần của mình cộng với sự yểm trợ hùng hậu mà chưa bao giờ Quân Lực Hoa Kỳ xử dụng trên chiến trường Việt Nam.

Tôi đang liên lạc trên hệ thống Không Lực để nhờ họ đánh phá căn cứ Ái Tử, (nơi mà địch đang đặt Bộ Chỉ Huy và căn cứ hỏa lực để yểm trợ cho chiến trường Quảng Trị) bằng những trận rải thảm B.52 tạo nên những biển lửa khổng lồ đốt cháy tham vọng điên cuồng của bọn cộng sản cướp nước bạo tàn, thì Trung Sĩ Ngữ cận vệ trung tín nhất của tôi chạy vào báo:

— Trình Thiếu Tá, Trung Úy Kỳ thuộc Đại Đội Viễn Thám vừa bắt được hai nữ du kích Việt cộng, tịch thu hai khẩu súng "các-bin" tại nhà mình đang đóng quân!

Thì ra căn hầm cư trú của hai "cô bé" du kích chỉ cách hầm đóng quân của tôi và cố vấn Mỹ độ 10 thước, trong vòng 24 giờ qua các cô muốn giết chúng tôi lúc nào chẳng được. Vì thế tôi đến gặp hai cô và được biết họ cũng như hầu hết thanh thiếu niên Quảng Trị bị kẹt lại sau khi quân ta rút về tuyến Mỹ Chánh đã bị Việt cộng đoàn ngũ hóa và trang bị thành tổ "dân quân chiến đấu". Hai cô còn cho biết họ là nữ sinh trường trung học Nguyễn Hoàng và có người anh cả là Đại Tá làm việc tại Bộ Tổng Tham Mưu Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Tôi liền cởi trói, bảo lãnh hai cô và gia đình họ rồi hứa sẽ đưa ra vùng tự do sau cuộc đổ bộ này. Từ đó hai cô là những người phục vụ đắc lực cho đơn vị tôi về tình hình du kích tại địa phương. Nhờ vậy mà chúng tôi đã thanh lọc và bắt giữ cũng như tịch thu rất nhiều tài liệu và vũ khí.

Thế mới hay, trong cuộc chiến, yếu tố "tranh thủ nhân tâm" cũng quan trọng không kém, và còn tiết kiệm được xương máu anh em.

Sau 15 ngày chiến đấu quên ăn quên ngủ, Tiểu Đoàn 2 Trâu Điên đã giao tiếp được với Tiểu Đoàn chúng tôi nhưng cách nhau bằng con sông Vĩnh Định. Vì không dùng được trực thăng nên tôi phải nhờ đơn vị bạn này tải thương bằng những bè chuối buộc dây kéo qua sông!

Phù hiệu binh chủng Thủy Quân Lục Chiến VNCH

Sau đó Tiểu Đoàn 1 Quái Điểu được đưa về Huế, chúng tôi như những người về từ cõi chết, râu tóc rậm rạp như người rừng, mắt sâu như vực thẳm, tiều tụy như những bệnh nhân lâu ngày. Chúng tôi những người lính Thủy Quân Lục Chiến đã dành phần đời trai trẻ của mình cho những chuyến đi dài không mệt mỏi: từ tuyến đầu của con sông Thạch Hãn, được chọn làm giới tuyến ngăn địch cho đến vùng đầm lầy sông Ông Đốc, chặng đường cuối của quê hương hoặc lặn lội vùng biên giới Miên Lào với núi rừng trùng điệp... với một mục đích duy nhất là bảo vệ quê hương thân yêu khỏi lọt vào tay quân cộng sản khát máu, bạo tàn.


Nguyễn Ðăng Hòa




_______________________________

Phúc thân mến.

Hồi ký của ông Nguyễn Đăng Hòa có vài điểm sai về nhân sự và chiến thuật.

*** ĐĐ1 lãnh nhận nhiệm vụ đổ đầu tiên chớ không phải ĐĐ4, vì đổ bộ sau cùng nên khi landing zone bị pháo kích nặng thì pilots không thể đáp được đúng mục tiêu, nên ĐĐ4 phải phòng thủ riêng rẽ.

*** Nhân sự Đại Úy Duật lúc đó là TB3, Bồng Sơn ĐĐ1, Trúc Giang tức Trung Úy Dương Văn Tươi ĐĐ2, Trung Úy Vàng Huy Liễu ĐĐ3, Trịnh Văn Thềm ĐĐ4, Th/Tá Nguyễn Cao Nghiêm TĐ Phó.

*** ĐĐ1 tịch thu 10 khẩu Phòng không không phải địch đặt ở bìa làng mà đặt rất sát bờ sông, cách chỉ có khoảng 2 mm, mục đích của sự đặt sát bờ sông là để tránh được phi, pháo của ta, địch căn cứ vào thói quen của chúng ta, là đâu có ai yêu cầu đánh bom và bắn pháo vào giữa dòng sông, nên chúng tương kế tựu kế khai thác thói quen của chúng ta để tránh được nhiều thiệt hại, cũng như vũ khí tịch thu được không phải chỉ toàn 37mm phòng không đâu, mà trong số đó quá bán là loại 12.7mm.

Mong rằng bạn sẽ nắm vững được những chi tiết của trận đánh đầy máu lửa này.

Bồng Sơn - Ngày ấy thời chinh chiến.


Nguồn: http://bongsonbui.blogspot.com/2014/08/trieu-phong-chien-ia-loang-mau_99.html




https://www.youtube-nocookie.com/v/PmGf8XRbMY8


 

Sunday, February 7, 2016

Nhìn Lại Cải Cách Ruộng Đất Miền Bắc và Cải Cách Điền Địa Miền Nam

 





Nhìn Lại Cải Cách Ruộng Đất Miền Bắc
và Cải Cách Điền Địa Miền Nam


 

Bao giờ tội chống nhân loại của Hồ Chí Minh và tập đoàn cầm quyền cộng sản Hà Nội được đem ra xét xử?



nhấn vào để coi rõ hơn

Tiến sĩ Nguyễn Văn Trần là một giáo chức kỳ cựu. Trước đây ông đã từng giảng dạy tại nhiều trường tư thục lớn ở Sài Gòn. Hưu trí tại Pháp, Ông tiếp tục tham gia hoạt động trong lãnh vực văn hóa qua các buổi thuyết trình và các bài biên khảo, phiếm luận hay nhận định thời sự...
Ái hữu Đại Học Sư Phạm Sài Gòn hân hạnh giới thiệu bài khảo luận sau đây đã được Tiến Sĩ Nguyễn Văn Trần thuyết trình tại Berlin (Đức quốc).


Chiến tranh chống thực dân Pháp giành độc lập kết thúc bằng Hiệp Định Đình Chiến ký kết ngày 20 tháng 7 năm 1954 tại Genève chia Việt Nam làm hai miền riêng biệt. Miền Bắc theo chế độ cộng sản dưới quốc hiệu Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Miền Nam đứng về phía thế giới tự do.

Ngày 23 tháng 10 năm 1955, một cuộc trưng cầu dân ý đã được tổ chức tại miền Nam và kết quả đã đưa tới truất phế Vua Bảo Đại. Triều đại Nhà Nguyễn thật sự chấm dứt, Hiến Pháp ngày 26 tháng 10 năm 1956 tấn phong ông Ngô Đình Diệm lên làm tổng thống miền Nam và thành lập nước Việt Nam Cộng Hòa.

Chín năm chiến tranh giải giới thực dân kết thúc, hòa bình trên hai miền Nam Bắc được tái lập. Chánh quyền hai miền đều dồn nổ lực tái thiết đất nước theo đường lối riêng của mỗi thể chế chánh trị. Phát triển kinh tế là ưu tiên mà chánh sách về ruộng đất là quan trọng vì Việt Nam vốn là xứ nông nghiệp, ruộng đất nuôi sống gần 80% dân Việt Nam. Có một chánh sách Ruộng Đất tốt, hài hòa, hợp lý là để xóa bỏ những bất công xã hội do thực dân tạo ra từ khi Việt Nam bị đô hộ.

Ở miền Bắc, Hồ Chí Minh thực hiện chánh sách về ruộng đất gọi là “Cải Cách Ruộng Đất” còn ở miền Nam gọi là “Cải Cách Điền Địa”.
Chúng ta thử nhìn lại và so sánh hai chánh sách về đất đai của hai miền, nêu lên những đặc tính và mục tiêu của chánh sách ấy.


I) Cải Cách Ruộng Đất ở Miền Bắc

1) Tình hình mới, nhiệm vụ mới

Năm 1950, Hồ Chí Minh qua Nga, yết kiến Staline với sự hiện diện của Mao-Trạch-Đông. Staline chỉ ông hai cái ghế và nói «đây là ghế địa chủ, đây là ghế nông dân. Ông chọn ngồi vào ghế nào?»

Trở về nước, Hồ Chí Minh chuẩn bị ngay việc thực hiện cải cách ruộng đất bắt đầu bằng chuẩn bị tư tưởng cán bộ đảng viên để trong công tác, cán bộ sẽ không bị giao động. Ông đưa ra nhận xét tình hình thế giới thuận lợi: "Mao-Trạch-Đông thắng lợi ở Tàu và thiết lập xong chế độ cộng sản trên cả nước. Cách mạng Việt Nam đang trên đà thắng lợi. Duy còn khó khăn nhỏ là Mỹ giúp thực dân Pháp đánh phá đoàn kết dân tộc. Muốn thắng lợi hoàn toàn, ta phải cùng với nhân dân thực hiện một chế độ dân chủ nhân dân, tăng cường đoàn kết toàn dân, liên kết chặt chẻ với phe Xã Hội Chủ Nghĩa."

Cuối năm 1952, Hồ Chí Minh cho tiến hành cải cách ruộng đất ở những vùng tạm chiếm như Thái Nguyên, Thanh Hóa… Nhiều cuộc hành huyết địa chủ bắt đầu trước ở Thanh Hóa đã làm kinh hoàng dân chúng, lan rộng đến những vùng «giải phóng» khác. Kịp gần đến ngày ký Hiệp Định Genève, Hồ Chí Minh muốn tránh bị dân chúng bỏ chạy vào Nam vì sợ hãi nên cho lệnh tạm ngưng.

Thật ra, kế hoạch chuẩn bị tư tưởng, Hồ Chí Minh đã cho tiến hành từ lâu. Trước nhất là chỉnh huấn hay đấu tranh chính trị. Từ 1946 -1949 là chiến dịch Phản Đế, với khẩu hiệu «Tổ quốc trên hết», kêu gọi đoàn kết toàn dân gồm trí thức, tư sản, địa chủ, tôn trọng tư hữu, chỉ nhằm xóa bỏ ảnh hưởng văn hóa Pháp biểu hiện qua tư tưởng lãng mạn, cá nhân chủ nghĩa. Mục đích duy nhứt là chống thực dân Pháp. Hồ Chí Minh giải tán Đảng Cộng Sản Đông Dương, thành lập Mặt Trận Việt Minh.

Giai đoạn kế tiếp 1950-1956 dành cho chiến dịch Phản Phong đả phá tư tưởng phong kiến nặng về tư hữu, nhứt là sở hữu ruộng đất, trật tự xã hội, và giá trị đạo lý cổ truyền để đề cao và thuyết phục chánh sách Cải Cách Ruộng Đất sẽ phát động là đúng, là tốt, ích lợi cho nông dân để mọi người phải chấp nhận. Phản Phong được thực hiện với khẩu hiệu «đưa Phản Phong lên ngang hàng với Phản Đế», đồng thời Hồ Chí Minh cho tổ chức Đảng Lao Động thay thế Đảng Cộng Sản.

Phản Phong khi được phát động, dân chúng đều hiểu đó là bài trừ những phần tử phong kiến trong đảng hoặc giới quan lại trong chánh quyền cũ. Thật ra, "phản phong" là tiêu diệt địa chủ, điều này chỉ có cán bộ học tập ở bên Tàu về để thi hành Cải Cách Ruộng Đất mới hiểu, nhưng phải tuyệt đối giữ kín. Khóa chính huấn đầu tiên khai giảng vào năm 1953 ở miền Bắc mới nói rõ nội dung khẩu hiệu Phản Phong là đánh địa chủ, tịch thu toàn bộ tài sản của địa chủ chia cho bần cố nông, tức Cải Cách Ruộng Đất.

Sau cuộc "Phản Phong" đến chiến dịch bài trừ tư tưởng tư sản, tự do kinh doanh, tư tưởng dân chủ, tư bản tây phương. Tiếp theo, từ năm 1959, sau khi sửa sai vì xem như Cải Cách Ruộng Đất đã thật sự hoàn tất, Hồ Chí Minh cho áp dụng chánh sách triệt để hơn, dẹp bỏ hẳn tư tưởng tiểu tư sản, mọi hình thức sản xuất riêng biệt, giải quyết những thành phần chưa chịu vào hợp tác xã, giữ đầu óc muốn làm giàu riêng. Bần cố nông vừa nhận ruộng đất do Cải Cách Ruộng Đất cấp phát, nay lại phải đem nộp cho Hợp Tác Xã.

2) Phóng tay phát động quần chúng

Cải Cách Ruộng Đất long trời lở đất «không do Đảng và Nhà Nước, mà do nông dân làm». Để bắt đầu, Hồ Chí Minh cho tiến hành trước hai chiến dịch: thu thuế nông nghiệp và đấu tranh chánh trị.

Áp dụng thuế nông nghiệp là lập lại rập khuôn theo Tàu đã làm từ hai năm trước nhằm bần cùng hóa xã hội Việt Nam, biến nông dân trở thành bần cố nông. Thuế nông nghiệp là một trong năm loại thuế:
1- Thuế nông nghiệp
2- Công thương nghiệp
3- Sát sanh
4- Lâm thổ sản
5- Xuất nhập cảng - Thuế xuất nhập cảng là để khôi hài.

- Thuế nông nghiệp: Riêng về thuế nông nghiệp, chúng ta thử nhìn lại sơ lược để có ý niệm cụ thể nông dân bị phá sản. Thuế sẽ đánh 5% trên 100 kg lúa, 45% cho 1000 kg lúa trở lên, tối đa là 64%. Thêm vào đó, nông dân trả phụ thu cho đảng 15%. Cả hai thứ thuế phải nộp một lần, cho đảng và nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa và một phần gởi cho Kominforme làm nghĩa vụ quốc tế.

Thử làm bài toán để biết nông dân nộp bao nhiêu mồ hôi nước mắt cho thuế nông nghiệp. Chúng ta lấy 1000 kg lúa. Thuế lấy 45% là 450 kg. Trên số này, nông dân bị trừ 15% thuế phụ thu là 67,5 kg. Nông dân phải nộp thuế nông nghiệp cho 1000 kg lúa thu hoạch được là 517, 30kg. Nếu chủ ruộng không trực tiếp canh tác phải nộp thêm 25% phụ thu nữa.

Diện tích ruộng canh tác và số lúa thu hoạch phải do nông dân bình. Về diện tích ruộng, không căn cứ theo địa bạ lưu giữ. Nông dân bình thường được kích thêm lên, tức bình dọc, bình ngang về diện tích canh tác để qui ra số lúa phải gặt được để trả thuế.

Còn thuế công thương nghiệp chỉ có 28% trên lợi tức, nhưng cũng phải do nhân dân bình theo cùng qui cách dọc và ngang.

Tố Hữu, nhà thơ của đảng, được thưởng huy chương Sao Vàng Hồ Chí Minh, cổ vũ chiến dịch thu thuế trong Cải Cách Ruộng Đất:


"Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ,
Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong,
Cho đảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng,
Thờ Mao chủ tịch, thờ Sít-ta-lin bất diệt".


Tố Hữu

- Đấu tranh chánh trị: Đấu tranh chánh trị là nhằm thủ tiêu tất cả phần tử bị xem là phản động. Lúc bấy giờ, dân chúng ai chống Việt Minh thì - hoặc bị giết hoặc bỏ đi ra thành phố sanh sống. Chỉ còn lại những người lưng chừng. Mà lưng chừng là phản động.

Bây giờ, chúng ta thử tìm hiểu thực chất của «đấu tranh chánh trị» diễn ra liền sau thuế nông nghiệp.
Lợi dụng trong lúc dân chúng còn đang điêu đứng vì thiếu thuế, cán bộ cho tập họp để giải quyết trường hợp còn thiếu thuế. Sự thật là nhằm tiêu diệt những thành phần bị ghi vào danh sách cần phải thanh toán.

Phòng họp trang bị đầy đủ dụng cụ tra tấn. Cán bộ chủ tịch xã kêu gọi một người thiếu thuế hỏi: «Có phải thằng X xuôi mày không nộp thuế không?»
Tra tấn cho đến khi nào người này gật đầu để tên X bị bắt.

Đến phiên tên X bị tra tấn: «Mày ở trong tổ chức phản động nào? Phải trong đó có tên Y không?» Người bị tra tấn vì đau đớn khai bừa «Tôi ở trong đảng Bảo Đại, cả đảng Cộng Sản nữa...» cho đến khi nào chịu nói ra tên người đã được cán bộ mớm trước.

Lúc đầu còn nhớ tên người được dặn trước phải khai, sau mất tinh thần, nhớ đâu khai đó. Có người khai cả tên cán bộ chủ tọa phiên đấu chánh trị. Đến đây, đảng cộng sản nhận thấy nếu kéo dài sẽ gây ảnh hưởng xấu cho đảng, làm mất lòng tin của người dân đối với đảng và chánh phủ. Đảng cộng sản bèn cho tổ chức Tòa Án Nhân Dân xét xử phần tử phản động bắt được trong chiến dịch đấu chánh trị để xác nhận là thật sự có địch trong nông thôn; và mặt khác, đề cao quần chúng luôn luôn sáng suốt, như Mao-Trạch-Đông đã dạy. Trong quá trình Đấu Chánh Trị, nếu có vài trường hợp phạm sai lầm nhưng phải thấy chủ trương là đúng:


"...Địa hào, đối lập ra tro,
Lưng chừng, phản động đến giờ tan xương,
Cho đảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng.
Thắp đuốc cho sáng đình làng đêm nay,
Lôi cổ bọn nó ra đây,
Bắt quì gục xuống, đọa đày chết thôi."


Xuân Diệu

- Quần chúng phóng tay: Còn Cải cách Ruộng đất thật sự được tiến hành làm hai đợt: giảm tô và cải cách.
Cải Cách Ruộng Đất diễn tiến long trời lở đất này đã được nói nhiều với đầy đủ chi tiết nên thiết tưởng không cần lập lại thêm nữa. Duy có con số tử vong chính xác của nạn nhân chưa được xác nhận.

Ngày nay, theo báo cáo chánh thức của Viện Thống Kê Hà Nội***, số tử vong là 172,008 người trong đó có 70% bị chết oan ức bao gồm những tiểu địa chủ bị kích lên cho đủ 5% theo tiêu chuẩn của Trung Quốc qui định, những cán bộ đảng viên đi theo kháng chiến chống thực dân vì lòng yêu nước tinh ròng không cộng sản. Nhưng con số tử vong thật sự phải cao hơn.

Nhiều người từng sống trong giai đoạn Cải Cách Ruộng Đất, như nhà báo Bùi Tín, cựu Phó Tổng Biên Tập nhật báo Nhân Dân, cho biết, theo ước tính, con số nạn nhân ít nhất phải lên đến nửa triệu bao gồm nạn nhân bị hành quyết độc đoán tại hiện trường qua quyết định của Tòa Án Nhân Dân và những người như nạn nhân không bị hành quyết hoặc gia đình, thân nhân của nạn nhân.

Những người này bị đuổi ra khỏi nhà, tài sản bị tịch thâu, không có quyền làm việc, bị mọi người xa lánh vì sợ bị liên lụy với giai cấp địa chủ, lần lượt chết vì đói rét, bịnh tật do chế độ quản lý khống chế "hộ khẩu" (miệng ăn, phần ăn). Trong số nạn nhân này có ít nhất 40,000 đảng viên. Cải Cách Ruộng Đất, theo Mao-Trạch-Đông dạy, phải bộc lộ sự tàn ác càng rùng rợn thì thành công càng lớn.

Mỗi chiến dịch đều được chuẩn bị bằng khóa chính huấn dạy cán bộ học tập lòng yêu nước, tinh thần cách mạng, để cán bộ thi hành nắm vững đường lối, chánh sách đúng theo sách lược Mao-Trạch-Đông. Toàn bộ các chiến dịch đều đã được thực hiện ở bên Tàu từ mấy năm trước, mệnh danh là «Chiến thuật Mao-Trạch-Đông», vì Mao-Trạch-Đông tin rằng chiến thuật này có thể áp dụng ở các nước kém mở mang có nền kinh tế nông nghiệp, để thực hiện cuộc cách mạng vô sản.

Vẫn theo Mao-Trạch-Đông, chỉ có giai cấp bần nông và cố nông là lực lượng mạnh nhất, trung thành nhất, có đủ khả năng lãnh đạo cuộc cách mạng vô sản đi đến thành công. Mà địa chủ là kẻ thù của nông dân, chỉ có nông dân mới biết rõ địa chủ nào là gian ác, và gian ác đến mức độ nào nên phải phóng tay phát động quần chúng tố khổ và trị tội bọn địa chủ ác ôn. Đảng cộng sản chỉ giữ nhiệm vụ hướng dẫn, không trực tiếp lãnh đạo.

Sửa sai vì Cải Cách Ruộng Đất đã thành công nên cần bình thường hóa tình hình nông thôn, chuẩn bị đưa sản xuất vào chế độ tập thể hóa, tiến hành xây dựng chế độ chuyên chính vô sản.

Từ năm 1951, theo nhà báo Bùi Tín, Hồ Chí Minh đã ngã hẳn theo Tàu, rập khuôn theo đường lối Mao-Trạch-Đông.

Trong một buổi tường trình chuyến thăm viếng Staline hồi năm 1950 với cán bộ lãnh đạo đảng khi ông về nước, Hồ Chí Mnh không nói rõ ông đã chọn «ghế nông dân hay ghế địa chủ» để trả lời Staline mà chỉ nhấn mạnh: «chúng ta làm Cải Cách Ruộng Đất phải học tập kinh nghiệm Trung Quốc». Ông dạy cán bộ đảng viên: «Đế quốc là con hổ, địa chủ là bụi rậm hổ ẩn núp. Muốn đánh hổ phải tiêu diệt bụi rậm».

Không riêng gì về Cải Cách Ruộng Đất, Hồ Chí Minh mới học kinh nghiệm Trung quốc, mà cả các ngành khác Hồ Chí Minh cũng chủ trương học tập rập khuôn theo mô hình Trung Quốc như về giáo dục, sản xuất, kinh tế nghiêng về kỹ nghệ nặng… để «nhảy vọt» theo. Ông viết quyển «Những Kinh Nghiệm Quí Báu của Trung Quốc Nên Học» dưới bút danh Trần Lực, do nhà Sự Thật, Hà Nội, xuất bản năm 1950, để làm tài liệu cho cán bộ học tập.


II) Cải Cách Điền Địa ở Miền Nam

Ở trong miền Nam, không nói Cải Cách Ruộng Đất mà nói Cải Cách Điền Địa.

Trong 20 năm, từ 1955-1975, miền nam tiến hành hai cuộc Cải Cách Điền Địa. Không kể một cuộc Cải Cách Điền Địa do Cựu Hoàng Bảo Đại ban hành năm 1949, nhưng không thành công vì ruộng đất vừa được phân phối xong thì liền bị Việt Minh tịch thâu, hoặc Việt Minh ngăn cấm nông dân nhận ruộng hoặc làm ruộng. Mặt khác, chiến tranh không cho phép nông dân sanh sống trên phần đất của mình, mà phải tản cư.

Cải Cách Điền Địa ở miền Nam thực hiện từ khi Tổng Thống Ngô Đình Diệm nắm quyền, bằng Dụ số 57 ngày 22 tháng 10 năm 1956. Chánh sách điền địa thêm một lần nữa được Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu tiếp nối rốt ráo hơn bằng Đạo Luật số 003/70 ngày 23 tháng 03 năm 1970, dưới tên gọi mới là luật Người Cày Có Ruộng.

1) Cải Cách Điền Địa:
Ông Ngô Đình Diệm, ngày 7 tháng 7 năm 1955, được bổ nhiệm làm Thủ Tướng Chánh Phủ.
Ở chức vụ Thủ Tướng Chánh Phủ, ông ban hành 2 Dụ, số 2 và số 7 năm 1955, liên quan đến vấn đề thuê ruộng vì từ trước, ở Việt Nam, việc thuê ruộng không có giấy tờ hợp đồng giữa người thuê mướn và chủ ruộng nên thường chủ ruộng lấn ép làm thiệt hại quyền lợi của người thuê. Giá thuê ruộng từ 40% đến 60%, tùy theo ruộng tốt xấu trên số lúa thu hoạch. Luật về thuê ruộng qui định lại rõ qui chế tá điền. Từ nay:
      - Giá thuê ruộng từ 10 đến 15% trên số lúa thu hoạch cho ruộng làm một mùa / năm.
      - Giá thuê từ 15 đến 25% cho mùa gặt chánh của ruộng hai mùa / năm.
Thời hạn hợp đồng là năm năm, có tái ký. Tá điền có quyền trả ruộng và phải báo trước chủ ruộng sáu tháng. Chủ ruộng muốn lấy ruộng lại phải báo trước tá điền ba năm.

Vì chiến tranh, nhiều người bỏ ra thành thị sanh sống nên số ruộng bỏ hoang tính ra lên đến 500,000 mẫu tây. Trong thời gian chánh phủ cho kiểm kê, nếu chủ ruộng vẫn vắng mặt, số ruộng này bị trưng thu để cấp phát cho tá điền.

Sau khi lên làm tổng thống, Ngô Đình Diệm ban hành Dụ số 57 ngày 22 tháng 10 năm 1956 qui định chánh sách Cải Cách Điền Địa theo đó, điền chủ có quyền giữ cho mỗi người 100 mẫu đất, phải canh tác 30%, số còn lại cho mướn theo điều kiện luật hợp đồng đã ban hành.

Ruộng truất hữu, chủ ruộng được bồi thường theo giá ruộng, 10% bằng tiền mặt, 90% trả bằng trái phiếu với lãi xuất 3% / năm. Người giữ trái phiếu có quyền sử dụng trong các dịch vụ như trao đổi, kinh doanh, mua bán...
Ruộng truất hữu bán lại cho tá điền trả góp trong 12 năm vốn và lãi xuất 3% như đối với điền chủ cũ.

Có lối 1,035 điền chủ bị truất hữu vì mỗi người có trên 100 mẫu. Diện tích ruộng truất hữu là 430 319 mẫu, tính thêm 220,813 mẫu của Pháp kiều. Năm 1958, tổng số ruộng truất hữu là 651,132 mẫu.

Số tá điền trở thành điền chủ từ năm 1957-1963 là 123,193 người. Ngoài ra còn 2,857 người mua trực tiếp từ chủ ruộng, nâng con số điền chủ - mỗi người có tối thiểu 5 mẫu - lên 126,050 người, và số ruộng mua riêng này là 252,213 mẫu.

Chánh sách Cải Cách Điền Địa ở trong Nam làm cho chủ ruộng và tá điền đều hài lòng. Số ruộng đất bị Việt Minh trước đây tịch thu phát cho tá điền vì chủ ruộng vắng mặt, nay chánh quyền đem trả lại cho chủ và bồi hoàn tiền nếu bị truất hữu.

2) Dinh Điền và Khu Trù mật:
Tiếp theo chánh sách Cải Cách Điền Địa, chánh quyền Đệ I Cộng Hòa ban hành chánh sách Dinh Điền và Khu Trù Mật. Huê Kỳ, Pháp và Tổ chức Y Tế Quốc Tế giúp thực hiện chương trình này. Chỉ trong vòng từ 1957-1961, chánh phủ thành lập được 169 trung tâm định cư đồng bào di cư trong đó có 25 Khu Trù Mật, tập trung ở vùng đồng bằng sông Cửu Long. Dinh Điền phục hồi hoặc khai thác những vùng đất bị bỏ hoang hoặc đất mới khai phá, đem lại cho đồng bào 109,379 mẫu, nuôi sống 50,000 gia đình gồm 250,400 người.

Khu Trù Mật là nơi tập trung dân sống nơi xa xôi hẻo lánh, thiếu phương tiện cần thiết cho đời sống như chợ búa, trường học, trạm xá y tế, điện, nước... Mỗi Khu Trù Mật gồm từ 3,000 đến 3,500 người.

Một Ngân Hàng Nông Thôn, Quốc Gia Nông Tín Cuộc, được thành lập để yểm trợ chương trình Dinh Điền và Khu Trù Mật bằng cách cho vay với lãi xuất nhẹ. Cải Cách Điền Địa, Dinh Diền và Khu Trù Mật đã biến 176,130 gia đình nông dân nghèo trở thành chủ ruộng đất từ ít nhất một mẫu trở lên.
Sản xuất ở các Khu Trù Mật dần dần vượt qua khuôn khổ địa phương nhỏ hẹp để trao đổi trên qui mô vùng.

Trước đời sống an lành của người dân, cộng sản bám trụ ở lại sau Hiệp Định Genève xuất hiện và phản ứng thô bạo. Họ ngăn cấm dân mua ruộng truất hữu, cấm ký hợp đồng thuê ruộng, hủy bỏ địa tô, ám sát nhân viên chánh quyền ở nông thôn như nhân viên ngân hàng, y tế, giáo dục...
Còn lại hơn 400 ngàn mẫu đất đã truất hữu để tư hữu hóa cho nông dân, nhưng bị áp lực khủng bố của cộng sản nên phải bị bỏ hoang. Từ đây, năm 1958, cộng sản Hà Nội bắt đầu dựng lên cuộc chiến xâm chiếm trong Miền Nam.


III) Cải Cách Điền Địa và Luật Người Cày Có Ruộng

Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu thực hiện Cải Cách Điền Địa bằng hai giai đoạn: áp dụng luật cũ 57 và ban hành thêm Luật Người Cày Có Ruộng.

1) Từ năm 1967-1970:
Ông Thiệu cho tiếp tục áp dụng Luật Cải Cách Điền Địa cũ của thời Đệ Nhất Cộng Hòa. Sau vụ Việt cộng tổng công kích Mậu thân thất bại, nông thôn trở lại có an ninh. Số ruộng trước đây bị bỏ hoang nay đem cấp phát cho nông dân. Từ 1967 đến 1969, có thêm 261,874 gia đình được cấp ruộng để canh tác, nâng tổng số tá điền trở thành chủ điền lên 438,004 người, vị chi 48% nông dân nghèo.

2) Phát triển kinh tế nông nghiệp:
Chánh quyền cho tổ chức lại Ngân Hàng Nông Thôn chính phủ, đồng thời Ngân Hàng Nông Thôn tư cũng ra đời để kịp đáp ứng nhu cầu phát triển. Bộ Canh Nông nghiên cứu tạo giống lúa mới, khuyến khích khuếch trương ngành chăn nuôi gia súc. Chánh quyền tuyển dụng thanh niên đào tạo cán bộ xây dựng nông thôn gởi về vùng quê để hướng dẫn, giúp đỡ kỹ thuật cho nông dân trong sanh hoạt hằng ngày…

3) Luật Người Cày Có Ruộng:
Ngày 26 thánh 03 năm 1970, Luật Người Cày Có Ruộng ban hành, áp dụng cho mọi thành phần điền chủ. Luật Người Cày Có Ruộng khác với Luật 57 thời Đệ Nhất Cộng Hòa. Điền chủ tự làm ruộng của mình, nhưng số ruộng quá 15 mẫu, bị truất hữu. Trong vòng ba năm, 1970-1973, có 51,695 điền chủ bị truất hữu tổng số ruộng là 770,145 mẫu, được chia ra như sau:

- 22,560 điền chủ nhỏ với 61,634 mẫu truất hữu.
- 16,449 trung điền chủ, với 158,110 mẫu truất hữu.
- 12,695 đại điền chủ, với 550 401 mẫu truất hữu.

Luật Người Cày Có Ruộng chi phối số điền chủ có 15 mẫu trở lên. Thành phần điền chủ này chiếm 56% tổng số điền chủ, với 91,9 % của tổng số diện tích ruộng bị truất hữu.
Ruộng bị truất hữu được bồi thường 20% tiền mặt, còn lại 80% trả bằng trái phiếu, lời 10% / năm trong tám năm.
Tiêu chuẩn cấp phát ruộng truất hữu: ba mẫu cho Miền Nam, một mẫu cho miền Cao Nguyên và miền Trung.
Ruộng hương hỏa và của tôn giáo không bị chi phối bởi Luật Người Cày Có Ruộng.

Trước khi Hà Nội hợp tác hóa đất đai sau Cải Cách Ruộng Đất, cơ cấu kinh tế nông nghiệp của Miền Nam chỉ gồm tiểu điền chủ có từ 0,10 – 5 mẫu và trung điền chủ có trên 5 mẫu ruộng trở lên. Giới đại điền chủ hầu như không còn nữa.
Nông dân bắt đầu trang bị cơ giới để canh tác, nhập cảng phân bón, cải tiến giống lúa, tăng gia sản xuất gia súc...

IV) Ruộng đất dưới thời quân chủ

Dưới thời quân chủ Việt Nam, ruộng đất là sở hữu tối thượng của nhà vua. Nhưng trên thực tế, nhà vua đem ruộng đất phân phối cho dân nghèo để cày cấy sanh sống và nộp thuế. Khi cần, nhà vua có thể thu hồi và bồi hoàn cho người đang canh tác.

Việt Nam có chế độ quân chủ và kéo dài cho đến ngày 25 tháng 08 năm 1945, vua Bảo Đại thoái vị, vì vậy; Việt Nam tuyệt nhiên không có chế độ phong kiến. Trái lại ở Tàu và Âu châu, với chế độ phong kiến, các tỉnh, quận có quân đội riêng, luật pháp riêng và tài chánh riêng.Vì thế, chính sách sở hữu ruộng đất ở Việt Nam không quá bất bình đẳng như ở nhiều nơi khác.

Trước Thế Chiến II, theo kết quả điều tra của nhà kinh tế học Yves Henri công bố năm 1932, ruộng đất ở Việt Nam được phân phối như sau:


Bảng phân phối ruộng đất Việt Nam

Bắc kỳ

Ruộng đất Địa chủ % Diện tích
Trên 50 mẫu 0,10% 20%
Từ 5 tới 50 mẫu 8,35% 20%
Dưới 5 mẫu 90,88% 40%
Công điền 20%


Trung kỳ

Ruộng đất Địa chủ % Diện tích
Trên 50 mẫu 0,13% 10%
Từ 5 tới 50 mẫu 6% 15%
Dưới 5 mẫu 93,80% 50%
Công điền 25%


Nam kỳ

Ruộng đất Địa chủ % Diện tích
Trên 50 mẫu 2,44% 45%
Từ 5 tới 50 mẫu 25,77% 31%
Dưới 5 mẫu 71,73% 15%
Công điền 3%


Nước Tàu trước khi bị cộng sản Mao-Trạch-Đông cai trị, nó là là một nước độc lập nên địa chủ được chánh quyền bảo vệ. Trái lại, Việt Nam là nước bị thực dân Pháp đô hộ nên địa chủ cũng là nạn nhân của chánh quyền thực dân. Do đó, họ phần đông đứng lên tham gia chống Tây giành độc lập. Nhà vua cấp phát cho các pháp nhân như làng xã, Hội Hè, Tổ Chức... một khoảnh đất để làm của chung khai thác lấy lợi tức trang trải chi phí sanh hoạt. Các đồn điền khi hoàn tất, được nhà vua đem phân phối cho xã thôn nhưng không được phép bán. Trừ trường hợp bất khả kháng.

Ruộng cấp cho dân chúng thì cứ ba năm / lần, tái cứu xét gia hạn. Ngoài ra còn có những loại công điền khác dành cấp phát cho những trường hợp đặc biệt như: trợ sưu điền giúp dân nghèo đóng thuế, học điền, giúp học trò nghèo đi học, cô nhi quả phụ điền, giúp cô nhi quả phụ và hậu điền là ruộng của người chết không có con cháu thừa hưởng đem hiến cho chùa, đình... Nhờ chính sách quân phân đất đai mà xã hội Việt Nam ngày xưa được an bình hơn nhiều nơi khác lúc bấy giờ.

V) Việt Nam có thật sự cần Cải Cách Ruộng Đất không?

Ở Bắc và Trung, ruộng đất không tập trung quá nhiều vào tay một số người nhờ chính sách quân phân tài sản nên không có nhiều đại điền chủ. Trong lúc đó, ở trong Nam, vùng đất mới, kịp lúc Tây đến chiếm, nên có những người biết cách làm giàu với vài ngàn mẫu ruộng trở lên, nhưng số đại điền chủ này không nhiều. Nhìn chung, quy hoạch ruộng đất ở Việt Nam từ thời quân chủ không quá bất bình đẳng.

Về mặt quan chức, dưới thời quân chủ, người dân bình thường đều có quyền đi học và đi học không tốn kém. Khi thi đậu được nhà vua tuyển dụng làm quan. Các quan chức Việt Nam xuất thân từ thứ dân và tiến quan bằng khoa cử nên thường giữ nếp sống thanh liêm làm mẫu mực. Không có thứ quan phiệt vì ảnh hưởng lâu đời phong kiến như ở Tàu, nên cũng không có lớp cường hào ác bá ở địa phương xa, sách nhiễu thường xuyên dân chúng.

Khi Pháp đến cai trị, một lớp tân học Việt Nam hấp thụ tinh thần khoa học và được khai phóng khá đông làm mới xã hội Việt Nam. Hiện tượng mới này không có ở nước Tàu.

Trước thực tế xã hội Việt Nam như vậy, thử nghĩ có cần thiết phải làm cuộc Cải Cách Ruộng Đất long trời lở đất hay không?

Hồ Chí Minh làm cuộc Cải Cách Ruộng Đất ở miền Bắc từ năm 1953 không nhằm phân chia ruộng đất phục vụ nông dân, mà thực chất là nhằm tiêu diệt một thành phần quan trọng của xã hội, trong đó có cả đảng viên cộng sản gia nhập thời kháng chiến vì yêu nước, để thanh lọc xã hội, chuẩn bị cuộc cách mạng vô sản theo khuôn mẫu Trung cộng. Do đó, Hồ Chí Minh đã “phóng tay phát động quần chúng nông dân đứng lên tố khổ và trị tội bọn địa chủ ác ôn”.

Đến khi nhận thấy cải cách ruộng đất đã đạt mục tiêu, Hồ Chí Minh ban hành lệnh Sửa Sai, đưa Hồ Viết Thắng và Trường Chinh qua chức vụ khác, đẩy Võ Nguyên Giáp ra công khai nhận lỗi trước nhân dân. Hồ Chí Minh xuất hiện và khóc cho nạn nhân của ông, với mục đích để bảo vệ uy tín của Đảng Cộng Sản của ông. Có dư luận cho rằng Trường Chinh vì lãnh đạo cuộc Cải Cách Ruộng Đất chấp nhận để cha mẹ bị đấu tố như những địa chủ khác. Xin nói rõ: không đúng! Trước khi phát động chiến dịch, theo nhà báo Bùi Tín, Trường Chinh đã cho rước cha mẹ về Hà Nội giấu một nơi an toàn.

Nhưng đừng quên Cải Cách Ruộng Đất và Sửa Sai là một chủ trương xuyên suốt theo chủ thuyết Mao-Trạch-Đông đã áp dụng ở Tàu nhằm mục đích thật sự đẩy nông dân vào tay đẫm máu để phải theo đảng cộng sản luôn, không thể cấu kết với địa chủ chống đảng cộng sản và, mặt khác, lột bỏ tinh thần tư hữu vốn nặng và ăn sâu lâu đời trong não trạng nông dân.
Thực tế, không gì khác hơn là đảng cộng sản cướp sạch đất đai của nông dân bằng khủng bố.

KẾT QUẢ TAI HẠI

Khi nhận viện trợ kinh tế và quân sự của Trung Quốc, đảng Cộng Sản Việt Nam phải thi hành chính sách “cải tạo xã hội chủ nghĩa” rập khuôn theo kiểu mẫu của Trung Quốc, điển hình nhất là chính sách Cải Cách Ruộng Đất.

Bộ “Lịch sử kinh tế Việt Nam 1945-2000”, tập 2, (giai đoạn 1955-1975) do Viện Kinh Tế Việt Nam xuất bản tại Hà Nội năm 2004, cho biết cuộc Cải Cách Ruộng Đất đợt 5 (1955-1956) được thực hiện ở 3.563 xã, với khoảng 10 triệu dân. Tỷ lệ địa chủ được quy định trước là 5,68%. Các đội và các đoàn Cải Cách Ruộng Đất đều ra sức truy bức để cố đôn tỷ lệ địa chủ lên 5% như đã quy định. Như vậy tổng số người bị quy là “địa chủ” phải là trên 500.000 người. Cũng theo tài liệu này, có 172.008 người đã bị đấu tố, tức bị giết. Tuy nhiên, sau khi sửa sai và kiểm tra lại, Đảng và Nhà Nước nhận thấy trong số 172.008 nạn nhân của cuộc Cải Cách Ruộng Đất, có đến 123.266 người được coi là oan (chiếm đến 71,6%).

Sau đây là những con số cụ thể về các nạn nhân:

- Địa chủ cường hào gian ác: 26.453 người, trong đó số được coi bị oan là 20.493 người (77,4%).

- Địa chủ thường: 82.777 người, trong đó số được coi bị oan là 51.480 người (62,19%).

- Địa chủ kháng chiến: 586 người, trong đó số được coi bị oan là 290 người (49,4%).

- Phú nông: 62.192 người, trong đó số được coi bị oan là 51.003 người (82%).


Khi đảng cộng sản Việt Nam không đi theo đường lối “cải tạo xã hội” của Mao Trạch Đông mà theo đường lối của Liên Sô, Trung Quốc đã “dạy cho Việt Nam một bài học”!

Lời bình của người không cộng sản và cộng sản phản tỉnh:
Qua các sự kiện lịch sử được công bố, các sử gia và các nhà phân tích đều đi đến kết luận rằng:
- "...Nếu năm 1945 đảng cộng sản Việt Nam không đưa đất nước Việt Nam đi theo chủ nghĩa cộng sản, dùng dân tộc Việt Nam làm vật thí nghiệm cho một chủ nghĩa phiêu lưu thì Việt Nam đã thoát khỏi một cuộc chiến kéo dài 30 năm với những hậu quả rất thảm khốc."...

-"...Nếu không có đảng cộng sản, nước Việt Nam đã có độc lập và tự do từ lâu rồi."...

Nguyễn Văn Trần

http://suthat-toiac.blogspot.com/2008/08/nhn-li-ci-cch-rung-t-min-bc-v-ci-cch-in.html

Ghi chú:

* Ghi lại buổi nói chuyện về Cải Cách Ruộng Đất với anh chị em “Đông Âu ” do Mạng Lưới Dân Chủ tổ chức tại Berlin, 2005 .
** Tài liệu tham khảo:
Hoàng Văn Chí, Từ Thực Dân Đến Cộng Sản, Pall Mall Press, 1964, London
Pierre Brocheux, Hồ Chí Minh, Từ Nhà Cách Mạng Đến Thần Tượng, Payot, 2003, Paris
Loạt bài về Cải Cách Ruộng Đất trên Đài Á Châu Tự Do
Lâm Thanh Liêm, Chánh Sách Ruộng Đất ỏ Việt Nam 1954-1995, Đường Mới, 1996, Paris
Etudes Vietnamiennes (tập san Nghiên Cứu Việt Nam), ngoại ngữ, 1965, Hà Nội, số 7
*** Phụ bản