Sunday, September 6, 2015

Việt cộng tàn, Trung cộng phế

Việt cộng tàn, Trung cộng phế



 

 

 photo thugrave_zps0obfjd7i.jpg

 








Quốc

thù

thuận

báo

vi

thiên

mệnh



Thuận

thế

anh

hùng

diệt

cộng








 

1
 photo quc thugrave_zpshfdxrukr.jpg

2
 photo cu_zpsr1drwqd9.jpg

 

 

 photo dang-dung-b.jpg

 photo dangdung01_thumb.jpg

 photo magravei kim di trng.jpg


感懷

世事悠悠奈老何
無窮天地入酣歌
時來屠釣成功易
運去英 雄飲恨多
致主有懷扶地軸
洗兵無路挽天河
國讎未報頭先白
幾度龍泉戴月磨

Phiên âm Hán-Việt:
CẢM HOÀI

Thế sự du du nại lão hà,
Vô cùng thiên địa nhập hàm ca!
Thời lai đồ điếu thành công dị,
Vận khứ anh hùng ẩm hận đa.
Trí chủ hữu hoài phù địa trục,
Tẩy binh vô lộ vãn thiên hà,
Quốc thù vị báo đầu tiên bạch,
Kỷ độ Long Tuyền đới nguyệt ma.

Việc đời bối rối tuổi già vay,
Trời đất vô cùng một cuộc say!
Bần tiện gặp thời lên cũng dễ,
Anh hùng lỡ bước ngẫm càng cay.
Vai khiêng trái đất mong phò chúa,
Giáp gột sông trời khó vạch mây,
Thù trả chưa xong đầu đã bạc,
Gươm mài bóng nguyệt biết bao rày.

Bản dịch của Phan Kế Bính:

 

*

 







Thù

trả

chưa

xong

đầu

đã

bạc




Dưới

trăng

mài

kiếm

mấy

thu

rồi.






 

~~

 






Quốc

thù

thuận

báo

vi

thiên

mệnh



Thuận

thế

anh

hùng

diệt

cộng








 







Cửu

trùng

kim

niên

Trung

Hoa

phế




Song

ngũ

tái

thu

Lạc

Việt

hưng






 

###############################################
Viễn nam Việt Quốc hùng thư hội
Kiến lai thịnh trị Bảo Giang đoàn.
 

 







Viễn

nam

Việt

Quốc

hùng

thư

hội




Kiến

lai

thịnh

trị

Bảo

Giang

đoàn






 

--------

 

<p align="center">&nbsp;</p>
<table bgcolor="tan" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" width="100%">
<tbody><tr><td>
<br><br><br><br>
<table border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" width="100%">
;<tbody> <tr><td>
<center>
<table style="border-collapse: collapse;" align="center" border="0" width="85%">
<tbody><tr><td style="" background=" https://lh3.googleusercontent.com/bQaFWLof_pmnLgHHw5ApNL96QHEcg5GyMcjVJx7cKyOzSxJ4CTa-hNPTTdsDCgDdzchJxG_clKtgD3GgdRIOGso-CUCuMt3aKPCUWno=w1059-h561-rw-no ">
</td>
</tr>
<tr>
<td>
</td></tr><tr><td></td></tr><tr>
<td style="" background="http://i6.glitter-graphics.org/pub/1302/1302116k64szzbogx.gif">
<div style="color: darkviolet;font-weight: normal;font-size: 20px;border-top-style: none;background-image: url(&quot;https://lh3.googleusercontent.com/bQaFWLof_pmnLgHHw5ApNL96QHEcg5GyMcjVJx7cKyOzSxJ4CTa-hNPTTdsDCgDdzchJxG_clKtgD3GgdRIOGso-CUCuMt3aKPCUWno=w1059-h561-rw-no&quot;);background-color: transparent;width: auto;margin: 0px;font-family: verdana,sans-serif;padding: 5px;border-radius: 0px 0px 10px 10px;"><br></div> </td></tr></tbody></table> <table align="center" background="http://i6.glitter-graphics.org/pub/1302/1302116k64szzbogx.gif" width="75%"><tbody><tr><td style="" background=" https://i682.photobucket.com/albums/vv190/doublenguyennguyen/poster%203_zpsl9dftpar.jpg "><p style="margin: 12pt 14.2pt 0pt;"> <font style="font-weight: bold;font-size: 18pt;color: gold;font-family: Arial;"></font> <center><font style="font-weight: bold;font-size: 26pt;color: gold;font-family: Arial; text-shadow:2px 4px gray"> Quốc <br><br> thù <br><br> thuận <br><br> báo <br><br> vi <br><br> thiên <br><br> mệnh <br><br>< /font></center></td></tr></tbody></table> <table style="border-collapse: collapse;" align="center" border="0" width="85%"><tbody><tr><td style="" background="http://i6.glitter-graphics.org/pub/1302/1302116k64szzbogx.gif"> <div style="color: darkviolet;font-weight: normal;font-size: 20px;border-top-style: none;background-image: url(&quot;https://lh3.googleusercontent.com/bQaFWLof_pmnLgHHw5ApNL96QHEcg5GyMcjVJx7cKyOzSxJ4CTa-hNPTTdsDCgDdzchJxG_clKtgD3GgdRIOGso-CUCuMt3aKPCUWno=w1059-h561-rw-no&quot;);background-color: transparent;width: auto;margin: 0px;font-family: verdana,sans-serif;padding: 5px;border-radius: 10px 10px 0px 0px;"><br>
</div>
</td></tr><tr><td></td></tr><tr><td></td></tr><tr><td style="" background="https://lh3.googleusercontent.com/bQaFWLof_pmnLgHHw5ApNL96QHEcg5GyMcjVJx7cKyOzSxJ4CTa-hNPTTdsDCgDdzchJxG_clKtgD3GgdRIOGso-CUCuMt3aKPCUWno=w1059-h561-rw-no"></td></tr></tbody></table></center> </td><td> <center> <table style="border-collapse: collapse;" align="center" border="0" width="85%"><tbody><tr><td style="" background="https://lh3.googleusercontent.com/bQaFWLof_pmnLgHHw5ApNL96QHEcg5GyMcjVJx7cKyOzSxJ4CTa-hNPTTdsDCgDdzchJxG_clKtgD3GgdRIOGso-CUCuMt3aKPCUWno=w1059-h561-rw-no"> </td></tr><tr><td></td></tr><tr><td></td></tr><tr> <td style="" background="http://i6.glitter-graphics.org/pub/1302/1302116k64szzbogx.gif"> <div style="color: darkviolet;font-weight: normal;font-size: 20px;border-top-style: none;background-image: url(&quot;https://lh3.googleusercontent.com/bQaFWLof_pmnLgHHw5ApNL96QHEcg5GyMcjVJx7cKyOzSxJ4CTa-hNPTTdsDCgDdzchJxG_clKtgD3GgdRIOGso-CUCuMt3aKPCUWno=w1059-h561-rw-no&quot;);background-color: transparent;width: auto;margin: 0px;font-family: verdana,sans-serif;padding: 5px;border-radius: 0px 0px 10px 10px;"><br></div> </td></tr></tbody></table> <table align="center" background="http://i6.glitter-graphics.org/pub/1302/1302116k64szzbogx.gif" width="75%"><tbody><tr><td style="" background=" https://i682.photobucket.com/albums/vv190/doublenguyennguyen/poster%203_zpsl9dftpar.jpg "><p style="margin: 12pt 14.2pt 0pt;"> <font style="font-weight: bold;font-size: 18pt;color: gold;font-family: Arial;"></font> <center><font style="font-weight: bold;font-size: 26pt;color: gold;font-family: Arial;text-shadow:2px 4px 4px gray"> Thuận <br><br> thế <br><br> anh <br><br> hùng <br><br> diệt <br><br> cộng <br><br> nô <br><br>< /font></center></td></tr></tbody></table> <table style="border-collapse: collapse;" align="center" border="0" width="85%"><tbody><tr><td style="" background="http://i6.glitter-graphics.org/pub/1302/1302116k64szzbogx.gif"> <div style="color: darkviolet;font-weight: normal;font-size: 20px;border-top-style: none;background-image: url(&quot;https://lh3.googleusercontent.com/bQaFWLof_pmnLgHHw5ApNL96QHEcg5GyMcjVJx7cKyOzSxJ4CTa-hNPTTdsDCgDdzchJxG_clKtgD3GgdRIOGso-CUCuMt3aKPCUWno=w1059-h561-rw-no&quot;);background-color: transparent;width: auto;margin: 0px;font-family: verdana,sans-serif;padding: 5px;border-radius: 10px 10px 0px 0px;"><br>
</div>
</td></tr><tr><td></td></tr><tr><td></td></tr><tr>
<td style="" background="https://lh3.googleusercontent.com/bQaFWLof_pmnLgHHw5ApNL96QHEcg5GyMcjVJx7cKyOzSxJ4CTa-hNPTTdsDCgDdzchJxG_clKtgD3GgdRIOGso-CUCuMt3aKPCUWno=w1059-h561-rw-no">
</td></tr></tbody></table>
</center>
</td></tr></tbody></table>
<br><br><br><br>
</td></tr></tbody></table>
<p align="center">&nbsp;</p>

 


Viễn nam Việt Quốc hùng thư hội
Kiến lai thịnh trị Bảo Giang đoàn.
 

 







Viễn

nam

Việt

Quốc

hùng

thư

hội




Kiến

lai

thịnh

trị

Bảo

Giang

đoàn






 

Saturday, September 5, 2015

Hận Thù Nam Bắc

 




Hận Thù Nam Bắc


Năm ngoái, một ông bạn cải tạo về thăm quê hương sang có than thở về tinh trạng kỳ thị tại miền nam hiện nay. Ông bạn nói:

- “Nay tình trạng kỳ thị tại Sài Gòn thật là nặng nề, miền Nam đã bị Bắc Kỳ vào cai trị, họ lấy hầu hết nhà cửa ngoài phố và đẩy người miền Nam đi những vùng xa xôi khác”.

Ông bạn này người miền Nam còn tôi người gốc miền Bắc, ông ta không thể nói hết lòng mình vì còn chút nể nang tôi.

Hà Nội thực hiện đối với người dân miền Nam Việt Nam theo Quyết Định mang số 111/CP do Phạm Hùng ký vào ngày tháng 4 năm 1977, chỉ đặc biệt nhằm vào việc tịch thu nhà cửa đất đai của người dân miền Nam.
Gần đây một bài viết của một người về Việt Nam cho biết tình trạng quê nhà, tác giả nói nay tại Sài Gòn người miền Bắc kéo vào rất đông, họ là những người giầu có và quyền thế nhất Sài Gòn hiện nay, họ làm chủ hầu hết các nhà cửa to lớn của Sài Gòn và các nhà hàng lớn, các cơ sở thương mại, các cơ quan nhà nước... Đó là những cán bộ cao cấp và bà con thân thuộc của họ được đưa vào đây để tranh giành hết những chức vụ béo bở, những công việc hái ra tiền…. tác giả cho biết vào các cửa hàng lớn, các... cơ quan chỗ nào cũng thấy toàn là Bắc Kỳ, nói tóm lại họ là giai cấp giầu có thống trị tại Sài Gòn hiện nay. Mặc dù chưa được chứng kiến tận mắt nhưng tôi tin ngay lời tác giả trong bài viết...


    Cái hận thù Nam Bắc nay không phải là chỉ mối hận của lớp người cũ đã bị tù đầy cải tạo, mà nó còn ở một bình diện rộng lớn bao quát cả một đất nước cả một khối quần chúng đông đảo… đó là mối hận thù giữa kẻ bị trị và bọn cai trị.


Tuần vừa qua, một người bạn đã về thăm quê Nha Trang năm ngoái cũng cho tôi biết tại Nha Trang bây giờ toàn là Bắc Kỳ, họ giầu sụ, buôn to bán lớn, chiếm giữ hầu hết các cơ sở thương mại kinh tế của Nha Trang. Họ giữ các chức vụ nhiều lợi lộc, chiếm cứ hầu hết các khu phố xá sầm uất và đẩy những người cũ đi xa như vùng kinh tế mới hoặc những vùng đất quê mùa khô cằn như sỏi đá. Người bạn cũng xác nhận cho tôi thấy Nha Trang nay là một thành phố đã bị Bắc Kỳ cai trị và chiếm đoạt hết tài sản, những nguồn lợi béo bở của thị xã du lịch này. Nếu chúng ta hỏi những người đã về thăm các tỉnh khác như Đà Lạt, Đà Nẵng, Biên Hòa… người ta cũng sẽ nói tình cảnh tương tự như thế.

Khi đọc bài viết và nghe người ta kể lại những sự thật phũ phàng như trên tôi tin ngay vì tôi cho rằng đó là những nhận xét khách quan vô tư nhất.

***

Ngược dòng thời gian 40 năm trước vào những ngày sau vụ Mậu Thân 1968, hồi ấy chúng tôi là sinh viên, được huấn luyện quân sự hai tuần và đưa vào Chợ Lớn canh gác theo chương trình Nhân Dân Tự Vệ. Một buổi tối đứng gác trên sân thượng của nhà thương gia trong khu phố Tầu, anh bạn cùng gác với tôi nhìn những dẫy phố nguy nga, sầm uất của Chợ Lớn, trước cảnh giầu sang tráng lệ của Tầu Chợ Lớn anh ta thốt lên.

- “Đứng địa vị thằng Việt Cộng tao cũng đánh đến cùng, đằng nào cũng đã là thằng cùng mạt, chiếm được thì hưởng hết”.

Ý anh bạn muốn nói thằng nghèo đói sẽ đánh thí mạng cùi để cướp đoạt những tài sản của người giầu có, thế mà bảy năm sau, năm 1975 lời nói của anh ấy đã thành sự thật; thằng nghèo đói đánh thí mạng cùi và đã cướp được tài sản của miền Nam giầu có.

 photo cht trong vugraveng kinh t mi.jpg

Đợt 1 được bắt đầu vào sáng ngày 11 tháng Chín năm 1975 khắp 17 tỉnh thành miền Nam và thành phố Sài Gòn. Đợt này nhắm vào nhà của các cư dân thành thị, tịch thu nhà và cưỡng bức toàn bộ những nạn nhân phải đi về vùng Kinh Tế Mới sống.

Ngược dòng thời gian ba mươi bốn năm trước đây sau khi chiếm được miền Nam, cán bộ Cộng Sản rất cởi mở tươi cười với đồng bào miền Nam khiến người ta tin tưởng rằng "hòa bình thống nhất" rồi, hai miền cùng xóa bỏ hận thù và cùng nhau xây dựng đất nước (cộng sản), hàn gắn những vết thương do chiến tranh để lại. Thế nhưng kẻ chiến thắng không bao giờ bỏ được bản chất gian trá có từ hồi mới cướp chính quyền mùa thu 1945.

Vừa xua quân chiếm xong Sài Gòn hoa lệ, đạo quân cưỡng chiếm miền nam vội vã chở hết vàng bạc, quí kim của ngân hàng, tháo gỡ các máy móc trong các cơ xưởng, bệnh viện, vét hết các kho dụng cụ, hàng hóa, máy móc hiện đại… đem về Bắc, sự kiện này khỏi cần phải dẫn chứng vì thực tế đã chứng minh và ai cũng đều biết cả. Số vàng bạc quí kim vơ vét được vào túi các quan cán bộ gộc hết. Họ vơ vét nhanh gọn y như đàn cào cào châu chấu phá hoại mùa màng. Sau cơn trấn lột tập thể to lớn và tàn bạo khủng khiếp ấy miền Nam chỉ còn là một mảnh đất nghèo xơ xác.

Một hai năm sau ngày 30-4-75 Cộng Sản đánh tư sản hai lần, đổi tiền ba lần, chính quyền đã vét gần sạch gần hết túi tiền người dân, kế đó họ phát động chiến dịch đẩy dân chúng đi kinh tế mới để chiếm nhà dân một cách hợp pháp.

Tội ác tày trời của cộng sản trong các "Trại Tập Trung Cải Tạo
https://youtu.be/ZeEydVjJZKo

Chỉ sau ngày 30-4-75 một hai tháng, họ lùa các viên chức, sĩ quan chế độ cũ vào các trại cải tạo lâu dài rồi đẩy miền Nam tới chỗ nghèo nàn cùng cực để không thể trỗi dậy chống lại chế độ độc tài. Người Sài Gòn mỗi ngày một nghèo, nhiều người phải bán nhà với giá rẻ mạt cho kẻ cưỡng chiếm miền nam để lấy tiền đong gạo sinh sống.

Kế hoạch chiếm nhà dân đã được kẻ chiến thắng hoạch định một cách tinh vi khoa học, đánh tư sản hai lần để chiếm nhà của bọn tư sản bóc lột cho cán bộ ở, ép buộc mọi tầng lớp nhân dân đi kinh tế mới để dãn dân ra khỏi thành thị ngõ hầu có chỗ đưa dân từ miền Bắc vào. Những người đi vượt biên dù đi thoát hay không thoát đều bị lấy nhà. Những nhà lớn, nhà mặt đường của dân cải tạo liên hệ chế độ cũ hầu hết bị tịch thu, họ lấy tất cả nhà cửa tài sản của những người đi chính thức; cho tới nay năm 2008 một người bạn mới ở Sài Gòn sang Hoa Kỳ đoàn tụ cho biết chính quyền không cho phép anh bán nhà mà phải để lại cho nhà nước, sau chạy chọt mãi với cán bộ địa phơơng mới bán được nhưng phải chia tam chia tứ anh chỉ được hưởng 1/5 trị giá căn nhà… Thế rồi dần dần kẻ chiến thắng, tầng lớp thống trị vơ vét bóc lột người dân, tích lũy tiền bạc mua nhà cửa, bất động sản của những người cũ nay đã khánh tận phải bán của cải đi để lấy cơm ăn áo mặc, thành phần này thuộc loại “Tư bản mại sản”.

Người ta chê kẻ xâm lăng miền nam quá tham lam, họ đã được cả một đất nước to lớn mà vẫn chưa vừa lòng tham vô đáy còn đi chiếm từng căn nhà một. Cho tới nay bộ mặt đổi đời của miền Nam càng lộ rõ hơn bao giờ hết bộ, kẻ thắng trận ngày càng giầu có, họ vơ vét bóc lột, tập trung tài sản của đất nước trong tay, bà con của họ cũng được chia chác những chức vụ béo bở, cơ sở làm ăn lớn tha hồ mà đớp hít… trong khi ấy người dân miền Nam, những kẻ thất thế ngày càng khốn khổ, trừ những người có thân nhân ở nước ngoài trợ cấp còn đa số phải làm lụng đầu tắt mặt tối vì miếng cơm manh áo.

Vượt Biên Sau 30/4/1975 - thuyền vượt biển lênh đênh trong vịnh Thái Lan
https://youtu.be/DYQj1Fnl2_A

Người miền Bắc nay đã trở thành giai cấp thống trị người miền Nam, họ tước đoạt tài sản nhà cửa của người miền Nam, đuổi người miền Nam đi các vùng kinh tế xa xôi khỉ ho cò gáy. Những kẻ bị áp bức bóc lột này dẫu căm phẫn cũng đành ngậm đắng nuốt cay vì họ phải chịu khuất phục trước lưỡi lê và họng súng của bọn độc tài thống trị. Theo như lời kể của những người đã về thăm quê hương đã nói ở trên chúng ta có thể mường tượng ra cái hận thù Nam Bắc hiện nay nó sâu đậm như thế nào rồi...

Năm ngoái nhân ngày Quốc Hận, một viên chức chính quyền cũ nhìn những hình ảnh biểu tình, chống đối rồi thở dài bảo:

- Anh nghĩ xem, cái hận thù Nam Bắc biết bao giờ mới hết… Theo tôi nghĩ cái hận thù Nam Bắc nay không phải là chỉ mối hận của lớp người cũ đã bị tù đầy cải tạo mà nó thể hiện ở một bình diện rộng lớn bao quát hơn của cả một đất nước, của cả một khối quần chúng đông đảo, của những kẻ bị trị… đó là mối hận thù giữa kẻ bị trị và những bọn cầm quyền cai trị, giữa những kẻ bại trận và bọn thắng trận...

Người ta thường nói cuộc chiến tranh Việt Nam là cuộc chiến tranh ý thức hệ (bịp) giữa hai luồng tư tưởng đối nghịch nhau của hai khối Cộng Sản và Tư bản. Những người khuynh tả cho rằng cuộc chiến tranh Việt Nam 1960-1975 là cuộc chiến chống Đế Quốc xâm lăng cũng như cuộc chiến tranh giành độc lập chống Pháp 1945-1954. Cũng có người cho rằng đó là cuộc chiến tranh ủy nhiệm (bịp), nghĩa là chính quyền hai Miền đã được các siêu cường ủy nhiệm thực hiện... nhưng nay thì sự thể đã quá rõ ràng, nó chỉ là một cuộc “chiến tranh ăn cướp” giữa một nước nghèo đói lạc hậu và một đất nước giầu có sung túc với một vựa lúa phì nhiêu. Thằng nghèo đói đã ra sức đánh thí mạng cùi để chiếm cho được mảnh đất phì nhiêu rồi tha hồ mà vơ vét, bóc lột… thằng nghèo đói chỉ biết dùng lưỡi lê và họng súng để theo đuổi cuộc chiến tranh ăn cướp lâu dài.

Nhiều người ngoài Bắc vào Nam nói “các anh không thể thắng được chúng tôi những thằng nghèo đói, thằng nghèo đói không sợ chết”. Sau di cư 1954, Hà Nội sống chết gì cũng phải chiếm cho được vựa lúa miền nam, họ đã thèm thuồng cái vựa lúa này từ lâu...

Nay tại hải ngoại nhiều người chủ trương hòa giải với Cộng Sản Việt Nam, họ lý luận rằng cuộc chiến tranh ba mươi năm đã tàn phá đất nước nhiều rồi, chúng ta hãy bắt tay nhau cùng xây dựng lại những vết thương do chiến tranh để lại, cùng nhau xóa bỏ hận thù. Luận điệu ấy thoáng nghe thật chan chứa tình thương yêu đồng loại, nhưng thực ra họ đã đặt sai đối tượng hòa hợp hòa giải vì có phải rằng khối người lưu vong hải ngoại hận thù Cộng Sản đâu? Thực ra như chúng tôi đã trình bầy ở trên hận thù sâu sắc hiện nằm ngay trong lòng quần chúng miền Nam nước Việt, hận thù Nam Bắc hiện nay đang nằm trong lòng dân tộc, nó đã ăn sâu vào tận xương tủy kẻ bị trị nghèo nàn đói khổ...

Đợt 2 được Hà Nội tiến hành từ tháng Ba năm 1978 và được kéo dài cho đến khoảng năm 1990 thì mới chấm dứt. Đợt này nhắm vào tư thương, tiểu tư sản, các thành phần sản xuất nhỏ đa dạng và phồn thịnh trong nền kinh tế tự do do chính phủ Việt Nam Cộng Hòa

Nay Cộng Sản Việt Nam vẫn cho thực hiện những phim tuyên truyền kết án chế độ địa chủ ác ôn như trong phim Áo Lụa Hà Đông nhưng trớ trêu và trơ trẽn thay chế độ của họ tự nhận là “Đảng của giai cấp công nhân” lại là một chế độ áp bức, bóc lột gấp trăm gấp ngàn lần thời kỳ địa chủ, cường hào ác bá thập niên 40 trở về trước. Đảng Cộng Sản Việt Nam hiện nay chính là một tập đoàn địa chủ giầu có ác ôn, hà hiếp bóc lột dân nghèo tàn nhẫn nhất chưa từng thấy trong lịch sử nước nhà từ trước đến nay.

Một người mới về Việt Nam sang Mỹ cho biết chênh lệch giầu nghèo thì không thể tưởng tượng nổi, bọn nhà giầu không ai hơn là cán bộ cao cấp ăn chơi hưởng thụ tại những nhà hàng, khách sạn sang trọng hằng nghìn, hằng mấy nghìn đô la một đêm trong khi có nhiều bà mẹ tay trái thì bồng con, tay phải bán vé số... chạy ăn từng bữa. Nay nhiều người chủ trương hòa giải với người Cộng Sản Việt Nam bằng một lối lý luận đạo đức giả “xóa bỏ hận thù, xây dựng đất nước” nhưng họ không biết rằng người Cộng Sản có chịu xóa bỏ hận thù hay đào sâu thêm hận thù? Người Cộng Sản xây dựng đất nước hay xây dựng cho chế độ của họ thêm vững mạnh bằng lưỡi lê và họng súng?

HƠN SÁU TRĂM NGÀN nạn nhân bị cưỡng bức qua đêm phải rời Sài Gòn để về những vùng KINH TẾ MỚI và bỏ lại hết toàn bộ tài sản của mình từ nhà ở, của cải, đồ đạc cho Đảng. Do những cơn sốt rét vàng da, có những gia đình chết phân nửa, có những gia đình phải chết hết. Khi trở về thành phố thì nhà cao cửa rộng, ruộng vườn của mình thì bị cán bộ đảng viên thu.

Nhiều người thuộc lớp trẻ cho rằng lớp người cũ, sĩ quan, viên chức chính phủ, cải tạo HO… đã chịu nhiều ngược đãi của Cộng Sản nên cho tới nay họ vẫn giữ lập trường hận thù Cộng Sản. Ngược lại giới trẻ đã không từng trải qua những cay đắng gian khổ của chiến tranh như tù đầy, loạn lạc vì họ còn nhỏ hoặc thậm chí chưa ra đời nên họ không có cái nhìn hằn học với người Cộng Sản như thế hệ cha ông của họ. Họ chủ trương hòa giải với Cộng Sản để cùng bắt tay nhau xây dựng đất nước vì nay Cộng Sản vẫn lớn tiếng kêu gọi người Việt hải ngoại hãy quên dĩ vãng, cùng nhau xóa bỏ hận thù...

Người Cộng Sản có thực sự xóa bỏ hận thù hay không? Họ xóa bỏ hận thù hay đào sâu thêm cái hố hận thù đã vốn dĩ sâu thăm thẳm từ bao năm qua? Chúng ta hòa hợp hòa giải với Cộng Sản, đem tài nguyên tài năng về Việt Nam xây dựng đất nước hay là để củng cố thêm quyền lực và tài sản cho bọn thống trị, để họ vơ vét thêm tài sản nhân dân cho đầy túi tham và đè đầu cưỡi cổ nhân dân miền Nam thêm nhiều thế kỷ nữa? Trước mắt chúng ta thấy Cộng Sản Việt Nam vẫn ngoan cố như tự bao giờ, trước sau như một. Địa vị của Đảng vẫn phải được củng cố vững mạnh hơn bao giờ hết bằng lưỡi lê và họng súng.

Nay Cộng Sản Quốc tế đã sụp đổ tan tành nhưng Cộng Sản Việt Nam và Trung Hoa vẫn còn bám víu vào quyền lợi riêng tư của Đảng một cách trơ trẽn và ngoan cố, họ không biết rằng con người không thể nào quay ngược bánh xe lịch sử, không thể nào vặn ngược chiều kim đồng hồ. Để quay ngược bánh xe lịch sử họ vẫn ngoan cố bảo vệ Đảng, bảo vệ tập đoàn thống trị bằng bạo lực.

Sáu mươi năm trước đây, thánh Ghandi đã nói: “Chúng ta thấy qua lịch sử, con đường của sự thật và tình thương luôn luôn thắng bạo tàn, độc ác, bất nhân… Bạo tàn chỉ thắng lợi được một thời gian rồi cũng phải thất bại sụp đổ tan tành”.

Thật vậy, lịch sử loài người tự cổ chí kim đã cho ta thấy rằng tất cả những triều đại, những chế độ tàn bạo, độc ác bất nhân cho dù có vững mạnh tới đâu cuối cùng cũng phải bị bánh xe lịch sử nghiền nát như tương như cám. Nay Cộng Sản Việt nam không chịu nhìn lại cái gương của quá khứ, nếu họ tiếp tục đào sâu hận thù Nam Bắc bằng lưỡi lê và họng súng, cho dù họ có thể tồn tại được trong một khoảng thời gian nào đó, nhưng cuối cùng họ sẽ tự đào hố chôn mình...

Trọng Đạt

http://bacaytruc.com/index.php?option=com_content&view=article&id=1094:han-thu-nam-bc&catid=34:din-an-c-gi&Itemid=53







Những lời hát trong bài này 100% sự thật, như là đang kể về hoàn cảnh g/đ tui.
Tui nghe xong, nước mắt tui rơi ko ngừng được.



Trước'75 nhà tui ở Cầu Đen Vũng Tàu, nhà lầu xe hơi tiện nghi đầy đủ. Từ ngày việt cộng vô, ba tui bán nhà, bán xe, tổ đóng ghe lập cơ hội đi vượt biên bắt đầu từ năm 1980. Trong đêm náo động và đông dân canh chừng va sợ hải, chỉ có ba tui (chủ Tàu) đi lọt qua đảo thôi. Việt cộng thừa cơ hội tịch thu vườn tược, những miếng vườn duy nhất còn lại gần Long Khánh.

Tui và gia đình sống lưu vong suốt 4 năm, 1980-1984, tui, lúc đó 11 tuổi, phải bỏ học vì phải trốn Việt cộng, ngủ bờ ngủ bụi, ngủ vườn bờ ruộng trốn việt cộng gần khu Bà Rịa (Long Hải, Chu Hải, Láng Cát, Ngọc Hà, Phú Mỹ). Mãi đến cuối năm '84, g/đ tui vì bị Việt cộng truy nã nhiều lần về tội tổ chức vượt biên, và của cải tiền bạc đã hết cạn, nên g/đ phải đi đường cùng là đi bộ trốn qua Miên Cambodia. (trích)

Hận Thù Nam Bắc

 




Hận Thù Nam Bắc


Năm ngoái, một ông bạn cải tạo về thăm quê hương sang có than thở về tinh trạng kỳ thị tại miền nam hiện nay. Ông bạn nói:

- “Nay tình trạng kỳ thị tại Sài Gòn thật là nặng nề, miền Nam đã bị Bắc Kỳ vào cai trị, họ lấy hầu hết nhà cửa ngoài phố và đẩy người miền Nam đi những vùng xa xôi khác”, ông bạn này người miền Nam còn tôi người gốc miền Bắc, ông ta không thể nói hết lòng mình vì còn chút nể nang tôi.

Hà Nội thực hiện đối với người dân miền Nam Việt Nam theo Quyết Định mang số 111/CP do Phạm Hùng ký vào ngày tháng 4 năm 1977, chỉ đặc biệt nhằm vào việc tịch thu nhà cửa đất đai của người dân miền Nam.

Gần đây một bài viết của một người về Việt Nam cho biết tình trạng quê nhà, tác giả nói nay tại Sài Gòn người miền Bắc kéo vào rất đông, họ là những người giầu có và quyền thế nhất Sài Gòn hiện nay, họ làm chủ hầu hết các nhà cửa to lớn của Sài Gòn và các nhà hàng lớn, các cơ sở thương mại, các cơ quan nhà nước... Đó là những cán bộ cao cấp và bà con thân thuộc của họ được đưa vào đây để tranh giành hết những chức vụ béo bở, những công việc hái ra tiền…. tác giả cho biết vào các cửa hàng lớn, các... cơ quan chỗ nào cũng thấy toàn là Bắc Kỳ, nói tóm lại họ là giai cấp giầu có thống trị tại Sài Gòn hiện nay. Mặc dù chưa được chứng kiến tận mắt nhưng tôi tin ngay lời tác giả trong bài viết...


    Cái hận thù Nam Bắc nay không phải là chỉ mối hận của lớp người cũ đã bị tù đầy cải tạo, mà nó c òn ở một bình diện rộng lớn bao quát cả một đất nước cả một khối quần chúng đông đảo… đó là mối hận thù giữa kẻ bị trị và bọn cai trị..


Tuần vừa qua, một người bạn đã về thăm quê Nha Trang năm ngoái cũng cho tôi biết tại Nha Trang bây giờ toàn là Bắc Kỳ, họ giầu sụ, buôn to bán lớn, chiếm giữ hầu hết các cơ sở thương mại kinh tế của Nha Trang. Họ giữ các chức vụ nhiều lợi lộc, chiếm cứ hầu hết các khu phố xá sầm uất và đẩy những người cũ đi xa như vùng kinh tế mới hoặc những vùng đất quê mùa khô cằn như sỏi đá. Người bạn cũng xác nhận cho tôi thấy Nha Trang nay là một thành phố đã bị Bắc Kỳ cai trị và chiếm đoạt hết tài sản, những nguồn lợi béo bở của thị xã du lịch này. Nếu chúng ta hỏi những người đã về thăm các tỉnh khác như Đà Lạt, Đà Nẵng, Biên Hòa… người ta cũng sẽ nói tình cảnh tương tự như thế.

Khi đọc bài viết và nghe người ta kể lại những sự thật phũ phàng như trên tôi tin ngay vì tôi cho rằng đó là những nhận xét khách quan vô tư nhất.

***

Ngược dòng thời gian 40 năm trước vào những ngày sau vụ Mậu Thân 1968, hồi ấy chúng tôi là sinh viên, được huấn luyện quân sự hai tuần và đưa vào Chợ Lớn canh gác theo chương trình Nhân Dân Tự Vệ. Một buổi tối đứng gác trên sân thượng của nhà thương gia trong khu phố Tầu, anh bạn cùng gác với tôi nhìn những dẫy phố nguy nga, sầm uất của Chợ Lớn, trước cảnh giầu sang tráng lệ của Tầu Chợ Lớn anh ta thốt lên.

- “Đứng địa vị thằng Việt Cộng tao cũng đánh đến cùng, đằng nào cũng đã là thằng cùng mạt, chiếm được thì hưởng hết”. Ý anh bạn muốn nói thằng nghèo đói sẽ đánh thí mạng cùi để cướp đoạt những tài sản của người giầu có, thế mà bảy năm sau, năm 1975 lời nói của anh ấy đã thành sự thật; thằng nghèo đói đánh thí mạng cùi và đã cướp được tài sản của miền Nam giầu có.

 photo cht trong vugraveng kinh t mi.jpg

Đợt 1 được bắt đầu vào sáng ngày 11 tháng Chín năm 1975 khắp 17 tỉnh thành miền Nam và thành phố Sài Gòn. Đợt này nhắm vào nhà của các cư dân thành thị, tịch thu nhà và cưỡng bức toàn bộ những nạn nhân phải đi về vùng Kinh Tế Mới sống.

Ngược dòng thời gian ba mươi bốn năm trước đây sau khi chiếm được miền Nam, cán bộ Cộng Sản rất cởi mở tươi cười với đồng bào miền Nam khiến người ta tin tưởng rằng hòa bình thống nhất rồi, hai miền cùng xóa bỏ hận thù và cùng nhau xây dựng đất nước, hàn gắn những vết thương do chiến tranh để lại. Thế nhưng kẻ chiến thắng không bao giờ bỏ được bản chất gian trá có từ hồi mới cướp chính quyền mùa thu 1945. Vừa xua quân chiếm xong Sài Gòn hoa lệ, đạo quân xâm lăng vội vã chở hết vàng bạc, quí kim của ngân hàng, tháo gỡ các máy móc trong các cơ xưởng, bệnh viện, vét hết các kho dụng cụ, hàng hóa, máy móc hiện đại… đem về Bắc, sự kiện này khỏi cần phải dẫn chứng vì thực tế đã chứng minh và ai cũng đều biết cả. Số vàng bạc quí kim vơ vét được vào túi các quan cán bộ gộc hết. Họ vơ vét nhanh gọn y như đàn cào cào châu chấu phá hoại mùa màng. Sau cơn trấn lột tập thể to lớn và tàn bạo khủng khiếp ấy miền Nam chỉ còn là một mảnh đất nghèo xơ xác.

Một hai năm sau ngày 30-4-75 Cộng Sản đánh tư sản hai lần, đổi tiền ba lần, chính quyền đã vét gần sạch gần hết túi tiền người dân, kế đó họ phát động chiến dịch đẩy dân chúng đi kinh tế mới để chiếm nhà dân một cách hợp pháp.

Unforgotten: Phim tài liệu về tù cải tạo
https://youtu.be/T9qFCtAUdzE

Chỉ sau ngày 30-4-75 một hai tháng, họ lùa các viên chức, sĩ quan chế độ cũ vào các trại cải tạo lâu dài rồi đẩy miền Nam tới chỗ nghèo nàn cùng cực để không thể trỗi dậy chống lại chế độ độc tài. Người Sài Gòn mỗi ngày một nghèo, nhiều người phải bán nhà với giá rẻ mạt cho kẻ chiến thắng để lấy tiền đong gạo sinh sống.

Kế hoạch chiếm nhà dân đã được kẻ xâm lăng hoạch định một cách tinh vi khoa học, đánh tư sản hai lần để chiếm nhà của bọn tư sản bóc lột cho cán bộ ở, ép buộc mọi tầng lớp nhân dân đi kinh tế mới để dãn dân ra khỏi thành thị ngõ hầu có chỗ đưa dân từ miền Bắc vào. Những người đi vượt biên dù đi thoát hay không thoát đều bị lấy nhà. Những nhà lớn, nhà mặt đường của dân cải tạo liên hệ chế độ cũ hầu hết bị tịch thu, họ lấy tất cả nhà cửa tài sản của những người đi chính thức; cho tới nay năm 2008 một người bạn mới ở Sài Gòn sang Hoa Kỳ đoàn tụ cho biết chính quyền không cho phép anh bán nhà mà phải để lại cho nhà nước, sau chạy chọt mãi với cán bộ địa phơơng mới bán được nhưng phải chia tam chia tứ anh chỉ được hưởng 1/5 trị giá căn nhà… Thế rồi dần dần kẻ chiến thắng, tầng lớp thống trị vơ vét bóc lột người dân, tích lũy tiền bạc mua nhà cửa, bất động sản của những người cũ nay đã khánh tận phải bán của cải đi để lấy cơm ăn áo mặc, thành phần này thuộc loại “Tư bản mại sản”.

Người ta chê kẻ cưỡng chiếm miền nam quá tham lam, họ đã được cả một đất nước to lớn mà vẫn chưa vừa lòng tham vô đáy còn đi chiếm từng căn nhà một. Cho tới nay bộ mặt đổi đời của miền Nam càng lộ rõ hơn bao giờ hết bộ, kẻ thắng trận ngày càng giầu có, họ vơ vét bóc lột, tập trung tài sản của đất nước trong tay, bà con của họ cũng được chia chác những chức vụ béo bở, cơ sở làm ăn lớn tha hồ mà đớp hít… trong khi ấy người dân miền Nam, những kẻ bại trận ngày càng khốn khổ, trừ những người có thân nhân ở nước ngoài trợ cấp còn đa số phải làm lụng đầu tắt mặt tối vì miếng cơm manh áo.

Vượt Biên Sau 30/4/1975 - thuyền vượt biển lênh đênh trong vịnh Thái Lan
https://youtu.be/DYQj1Fnl2_A

Người miền Bắc nay đã trở thành giai cấp thống trị người miền Nam, họ tước đoạt tài sản nhà cửa của người miền Nam, đuổi người miền Nam đi các vùng kinh tế xa xôi khỉ ho cò gáy. Những kẻ bị áp bức bóc lột này dẫu căm phẫn cũng đành ngậm đắng nuốt cay vì họ phải chịu khuất phục trước lưỡi lê và họng súng của bọn độc tài thống trị. Theo như lời kể của những người đã về thăm quê hương đã nói ở trên chúng ta có thể mường tượng ra cái hận thù Nam Bắc hiện nay nó sâu đậm như thế nào rồi...

Năm ngoái nhân ngày Quốc Hận, một viên chức chính quyền cũ nhìn những hình ảnh biểu tình, chống đối rồi thở dài bảo:

- Anh nghĩ xem, cái hận thù Nam Bắc biết bao giờ mới hết… Theo tôi nghĩ cái hận thù Nam Bắc nay không phải là chỉ mối hận của lớp người cũ đã bị tù đầy cải tạo mà nó thể hiện ở một bình diện rộng lớn bao quát hơn của cả một đất nước, của cả một khối quần chúng đông đảo, của những kẻ bị trị… đó là mối hận thù giữa kẻ bị trị và những bọn cầm quyền cai trị, giữa những kẻ bại trận và bọn thắng trận...

Người ta thường nói cuộc chiến tranh Việt nam là cuộc chiến tranh ý thức hệ giữa hai luồng tư tưởng đối nghịch nhau của hai khối Cộng Sản và Tư bản. Những người khuynh tả cho rằng cuộc chiến tranh Việt Nam 1960-1975 là cuộc chiến chống Đế Quốc xâm lăng cũng như cuộc chiến tranh giành độc lập chống Pháp 1945-1954. Cũng có người cho rằng đó là cuộc chiến tranh ủy nhiệm, nghĩa là chính quyền hai Miền đã được các siêu cường ủy nhiệm thực hiện... nhưng nay thì sự thể đã quá rõ ràng, nó chỉ là một cuộc “chiến tranh ăn cướp” giữa một nước nghèo đói lạc hậu và một đất nước giầu có sung túc với một vựa lúa phì nhiêu. Thằng nghèo đói đã ra sức đánh thí mạng cùi để chiếm cho được mảnh đất phì nhiêu rồi tha hồ mà vơ vét, bóc lột… thằng nghèo đói chỉ biết dùng lưỡi lê và họng súng để theo đuổi cuộc chiến tranh ăn cướp lâu dài.

Nhiều người ngoài Bắc vào Nam nói “các anh không thể thắng được chúng tôi những thằng nghèo đói, thằng nghèo đói không sợ chết”. Sau di cư 1954, Hà Nội sống chết gì cũng phải chiếm cho được vựa lúa miền nam, họ đã thèm thuồng cái vựa lúa này từ lâu...

Nay tại hải ngoại nhiều người chủ trương hòa giải với Cộng Sản Việt Nam, họ lý luận rằng cuộc chiến tranh ba mươi năm đã tàn phá đất nước nhiều rồi, chúng ta hãy bắt tay nhau cùng xây dựng lại những vết thương do chiến tranh để lại, cùng nhau xóa bỏ hận thù. Luận điệu ấy thoáng nghe thật chan chứa tình thương yêu đồng loại, nhưng thực ra họ đã đặt sai đối tượng hòa hợp hòa giải vì có phải rằng khối người lưu vong hải ngoại hận thù Cộng Sản đâu? Thực ra như chúng tôi đã trình bầy ở trên hận thù sâu sắc hiện nằm ngay trong lòng quần chúng miền Nam nước Việt, hận thù Nam Bắc hiện nay đang nằm trong lòng dân tộc, nó đã ăn sâu vào tận xương tủy kẻ bị trị nghèo nàn đói khổ..

Đợt 2 được Hà Nội tiến hành từ tháng Ba năm 1978 và được kéo dài cho đến khoảng năm 1990 thì mới chấm dứt. Đợt này nhắm vào tư thương, tiểu tư sản, các thành phần sản xuất nhỏ đa dạng và phồn thịnh trong nền kinh tế tự do do chính phủ Việt Nam Cộng Hòa

Nay Cộng Sản Việt Nam vẫn cho thực hiện những phim tuyên truyền kết án chế độ địa chủ ác ôn như trong phim Áo Lụa Hà Đông nhưng trớ trêu và trơ trẽn thay chế độ của họ tự nhận là “Đảng của giai cấp công nhân” lại là một chế độ áp bức, bóc lột gấp trăm gấp ngàn lần thời kỳ địa chủ, cường hào ác bá thập niên 40 trở về trước. Đảng Cộng Sản Việt Nam hiện nay chính là một tập đoàn địa chủ giầu có ác ôn, hà hiếp bóc lột dân nghèo tàn nhẫn nhất chưa từng thấy trong lịch sử nước nhà từ trước đến nay.

Một người mới về Việt Nam sang Mỹ cho biết chênh lệch giầu nghèo thì không thể tưởng tượng nổi, bọn nhà giầu không ai hơn là cán bộ cao cấp ăn chơi hưởng thụ tại những nhà hàng, khách sạn sang trọng hằng nghìn, hằng mấy nghìn đô la một đêm trong khi có nhiều bà mẹ tay trái thì bồng con, tay phải bán vé số... chạy ăn từng bữa. Nay nhiều người chủ trương hòa giải với người Cộng Sản Việt Nam bằng một lối lý luận đạo đức giả “xóa bỏ hận thù, xây dựng đất nước” nhưng họ không biết rằng người Cộng Sản có chịu xóa bỏ hận thù hay đào sâu thêm hận thù? Người Cộng Sản xây dựng đất nước hay xây dựng cho chế độ của họ thêm vững mạnh bằng lưỡi lê và họng súng?

HƠN SÁU TRĂM NGÀN nạn nhân bị cưỡng bức qua đêm phải rời Sài Gòn để về những vùng KINH TẾ MỚI và bỏ lại hết toàn bộ tài sản của mình từ nhà ở, của cải, đồ đạc cho Đảng. Do những cơn sốt rét vàng da, có những gia đình chết phân nửa, có những gia đình phải chết hết. Khi trở về thành phố thì nhà cao cửa rộng, ruộng vườn của mình thì bị cán bộ đảng viên thu.

Nhiều người thuộc lớp trẻ cho rằng lớp người cũ, sĩ quan, viên chức chính phủ, cải tạo HO… đã chịu nhiều ngược đãi của Cộng Sản nên cho tới nay họ vẫn giữ lập trường hận thù Cộng Sản. Ngược lại giới trẻ đã không từng trải qua những cay đắng gian khổ của chiến tranh như tù đầy, loạn lạc vì họ còn nhỏ hoặc thậm chí chưa ra đời nên họ không có cái nhìn hằn học với người Cộng Sản như thế hệ cha ông của họ. Họ chủ trương hòa giải với Cộng Sản để cùng bắt tay nhau xây dựng đất nước vì nay Cộng Sản vẫn lớn tiếng kêu gọi người Việt hải ngoại hãy quên dĩ vãng, cùng nhau xóa bỏ hận thù...

Người Cộng Sản có thực sự xóa bỏ hận thù hay không? Họ xóa bỏ hận thù hay đào sâu thêm cái hố hận thù đã vốn dĩ sâu thăm thẳm từ bao năm qua? Chúng ta hòa hợp hòa giải với Cộng Sản, đem tài nguyên tài năng về Việt Nam xây dựng đất nước hay là để củng cố thêm quyền lực và tài sản cho bọn thống trị, để họ vơ vét thêm tài sản nhân dân cho đầy túi tham và đè đầu cưỡi cổ nhân dân miền Nam thêm nhiều thế kỷ nữa? Trước mắt chúng ta thấy Cộng Sản Việt Nam vẫn ngoan cố như tự bao giờ, trước sau như một. Địa vị của Đảng vẫn phải được củng cố vững mạnh hơn bao giờ hết bằng lưỡi lê và họng súng.

Nay Cộng Sản Quốc tế đã sụp đổ tan tành nhưng Cộng Sản Việt Nam và Trung Hoa vẫn còn bám víu vào quyền lợi riêng tư của Đảng một cách trơ trẽn và ngoan cố, họ không biết rằng con người không thể nào quay ngược bánh xe lịch sử, không thể nào vặn ngược chiều kim đồng hồ. Để quay ngược bánh xe lịch sử họ vẫn ngoan cố bảo vệ Đảng, bảo vệ tập đoàn thống trị bằng bạo lực.

Sáu mươi năm trước đây, thánh Ghandi đã nói “Chúng ta thấy qua lịch sử, con đường của sự thật và tình thương luôn luôn thắng bạo tàn, độc ác, bất nhân… Bạo tàn chỉ thắng lợi được một thời gian rồi cũng phải thất bại sụp đổ tan tành”.

Thật vậy, lịch sử loài người tự cổ chí kim đã cho ta thấy rằng tất cả những triều đại, những chế độ tàn bạo, độc ác bất nhân cho dù có vững mạnh tới đâu cuối cùng cũng phải bị bánh xe lịch sử nghiền nát như tương như cám. Nay Cộng Sản Việt nam không chịu nhìn lại cái gương của quá khứ, nếu họ tiếp tục đào sâu hận thù Nam Bắc bằng lưỡi lê và họng súng, cho dù họ có thể tồn tại được trong một khoảng thời gian nào đó, nhưng cuối cùng họ sẽ tự đào hố chôn mình...

Trọng Đạt

http://bacaytruc.com/index.php?option=com_content&view=article&id=1094:han-thu-nam-bc&catid=34:din-an-c-gi&Itemid=53







Những lời hát trong bài này 100% sự thật. Như là đang kể về hoàn cảnh g/đ tui.
Tui nghe xong, nước mắt tui ko ngừng được.

Trước'75 nhà tui ở Cầu Đen Vũng Tàu, nhà lầu xe hơi tiện nghi đầy đủ. Từ ngày vc vô, ba tui bán nhà, bán xe, tổ đóng ghe lập cơ hội đi vượt biên bắt đầu từ năm 1980. Trong đêm náo động và đông dân canh chừng va sợ hải, chỉ có ba tui (chủ Tàu) đi lọt qua đảo thôi. VC thừa cơ hội tịch thu vườn những miến vườn duy nhất còn lại gần Long Khánh.

Tui và gia đình sống lưu vong suốt 4 năm, 1980-1984, tui, lúc đó 11 tuổi, phải bỏ học vì phải trốn VC, ngủ bờ ngủ bụi, ngủ vườn bờ ruộng trốm vc gần khu Bà Rịa (Long Hải, Chu Hải, Láng Cát, Ngọc Hà, Phú Mỹ). Mãi đến cuối năm '84, g/đ tui vì bị VC truy nã nhiều lần về tội tổ chức vượt biện, và của cải tiền bạc đã hết cạn, nên g/đ phải đi đường cùng trốn qua Miên Cambodia. (trích)

Saturday, August 29, 2015

KHU GIA BINH

 


KHU GIA BINH



Những nhà hàng xóm có đất trống đã cất lên những dãy nhà lá tạm bợ, liền vách nhau, để cho vợ con của lính mướn cư ngụ.

Thuở bé, nhà tôi ở gần căn cứ của Tiểu Đoàn 42 Biệt Động Quân tại Cần Thơ (lâu quá tôi không nhớ rõ 42 hay 43...). Bé quá tôi không biết căn cứ lập từ lúc nào, nhưng khi tôi học lớp tư, lớp ba gì đó thì thấy lính tráng đông đảo và những nhà hàng xóm có đất trống đã cất lên những dãy nhà lá tạm bợ, liền vách nhau, để cho vợ con của lính mướn cư ngụ. Cái xóm bỗng trở nên đông đúc, ồn ào, nhộn nhịp hẳn lên...

Khu căn cứ Biệt Động Quân này thì cứ vài tuần lễ lại có nghe một trận khóc la kinh khiếp mỗi khi có đoàn xe nhà binh GMC chở đầy lính hành quân trở về căn cứ sau những ngày đi đánh trận, và mang tin về ai chết ai sống.
Ông tôi là nhà giáo, bố tôi là viên chức của chính phủ VNCH. Tôi nghe mẹ tôi nói với bố tôi là muốn cất lên một dãy nhà để cho mướn kiếm thêm chút lợi tức cho gia đình. Nhưng sau đó ông tôi nghe thế thì giận lắm! Chẳng những ông không đồng ý mà còn bắt cha tôi phải đi mua dây kẽm gai làm một hàng rào bao bọc cả khu vườn. Phía trước nhà tôi có một con lạch nhỏ chạy theo hình chữ L, muốn vào nhà phải đi qua cây cầu, nay làm thêm hàng rào, nhà tôi bỗng trở thành ốc đảo, khu "phi quân sự"... Tôi không còn tự do dẫn bạn bè trèo cây hái ổi, mận... vào những cuối tuần. Bây giờ không có đứa nào dám đi qua chiếc cầu vào nhà tôi trước cái nhìn của ông tôi.

Ông tôi là nhà giáo rất nghiêm khắc, cả nhà ai cũng kính sợ. Ông dạy chúng tôi học từ lúc bốn, năm tuổi. Ông gửi chúng tôi đến lớp học nhỏ của một bà giáo già hưu trí ở cuối xóm với vài mươi đứa trẻ khác. Bà giáo nghèo lắm nhưng không bao giờ chịu lấy tiền dạy học chúng tôi. Cũng nhờ đó mà khi vào học lớp năm (lớp Một hiện nay) thì tôi đã làm được các phép tính và đọc báo trôi chảy.

Nữ Thượng Sĩ Hồ Thị Quế bà không phải là lính nhưng cũng đi theo chồng đánh trận và chỉ huy giỏi, bà rất thương yêu, giúp đỡ vợ con của lính, cùng các chiến sĩ Biệt Động Quân của Tiểu Đoàn Cọp Đen 44 lừng danh vùng châu thổ Cần Thơ vào những năm 60.

Ông tôi bắt cha tôi làm rào ngăn cách với hàng xóm nguyên nhân là vì sau mấy ngày đầu tiên đi học về đến nhà thì ông tôi bắt gặp em trai tôi cứ lẩm bẩm một mình gì đó trong miệng. Ông cố ý nghe được, thì ra em tôi bắt chước tụi bạn trong lớp học lẩm bẩm hai tiếng chửi thế, vì hai tiếng này lạ lẫm mà em tôi chưa bao giờ nghe trong nhà. Ông sợ chúng tôi giao tiếp với các bạn xấu, bà tôi cải lại ông, vì tôi hay kể cho bà nghe về những bạn rất tốt ở trong khu gia binh như là con Thủy, con Phượng v. v... ba của tụi nó đều là lính Biệt Động Quân. Nhà nghèo lắm nhưng tụi nó học rất giỏi và tánh tình đàng hoàng.

Ông tôi bản tính mô phạm, mực thước không thích sự xô bồ của khu nhà bị ảnh hưởng của trại lính ồn áo, náo nhiệt, có cả rượu chè, cờ bạc, bắn nhau...

Không lâu sau ba của con Hương, con Thủy đều tử trận, mẹ nó dọn về quê đi mất, tôi thương và nhớ tụi bạn lắm nhưng chẳng bao giờ gặp nữa trong đời.

VML

Hai vợ chồng Thiếu Tá Lê Văn Dần và Thượng Sĩ Hồ Thị Quế.
19 Jun 1965 --- serves as a combat master sergeant under the command of her husband, Major Le Van Dan (rear, with glasses), in the crack 44th South Vietnamese Ranger Battalion. The unit has never lost a battle or a gun- to the Red Viet Cong Guerrillas. The major and his fighting wife have seven children. ---
Image by © Bettmann/CORBIS

Ở xóm nhà gần khu căn cứ Biệt Động Quân này thì cứ vài tuần lễ lại có nghe một trận khóc la kinh khiếp mỗi khi có đoàn xe nhà binh GMC chở đầy lính hành quân trở về căn cứ sau những ngày đi đánh trận, và mang tin về ai chết ai sống... Cho nên vợ con người chết trận kêu khóc thảm thương. Mỗi lần như vậy tôi còn nhớ có bà Thiếu Tá Dần đến thăm, an ủi mấy người có chồng chết. Bà đi tới đâu con nít, người lớn bu theo rần rần. Tôi nhớ tên bà Dần là vì bà rất nổi tiếng, nghe nói bà không phải là lính nhưng cũng đi theo đánh trận và chỉ huy giỏi nữa, và rất thương yêu, giúp đỡ vợ con của lính.

Dì tôi còn trẻ mở một cái quán café có nhạc. Dì đẹp lắm, nhiều lính đến uống café. Có mấy vị sĩ quan đeo đuổi dì, vậy mà cuối cùng dì lấy một người lính bình thường. Chú ấy lính Biệt Động Quân mà mặt mày hiền khô, những ngày không đi hành quân. Chú hay đến uống trà nói chuyện với bố tôi. Thỉnh thoảng sau này tôi thấy đôi lúc dì đóng cửa quán thì chú ngồi ôm đàn hát cho Dì và tôi nghe. Tôi thấy một bức tranh của Dì do chú vẽ rất đẹp treo trên tường. Dì tôi kể bạn của Chú nói với Dì rằng chú ở nhà hiền vậy nhưng ra trận chú đánh giặc rất là "chì", anh em ai cũng thương mến, nễ vì..

 photo N h tng Thng S H Th Qu.jpeg

Tấm thẻ bài

Sau đám cưới không lâu dì trở nên góa phụ, tôi cũng khóc với dì biết bao nhiêu nước mắt. Bên gia đình chồng thương, kêu dì dẫn con về Sài Gòn sinh sống. Rồi ông tôi mất, bố tôi bán cả nhà và khu vườn, dời về thành phố cư ngụ cho tiện lợi gần nơi bố làm việc và cũng là lúc tôi vào lớp Đệ Thất.

Ngày nghỉ tôi rủ chúng bạn đạp xe lên Bình Thủy về thăm xóm cũ, thì thấy vắng tênh vì nghe nói lính Biệt Động Quân đã đổi đi hết về miền Trung. Bản tính con gái tôi không thích mấy ông lính trông dữ dằn quá, nhưng bây giờ vắng bóng họ tự dưng tôi thấy một nỗi buồn mênh mang!..

VML

Biệt Động Quân chiến sĩ của RỪNG NÚI SÌNH LẦY

Thời gian trôi, tôi vào sư phạm Vĩnh long với ước mơ đơn sơ trở thành cô giáo. Tại đây tôi quen với Thự, anh lớn hơn tôi, học trước tôi, vì cùng quê Cần Thơ nên anh dễ dàng thân thiết với tôi. Thự cao ráo, đẹp trai, lưu loát, bay bướm.. với vóc dáng của một nghệ sĩ hơn là nhà mô phạm, nhưng trông có vẻ yếu đuối, nếu không nói là có tướng yểu mệnh! Tôi biết Thự yêu tôi, nhưng chẳng biết sao tôi rất quý mến Thự mà tình yêu thì chưa thấy đến, và có lúc tôi thấy Thự thiếu cái nét, cái chất hùng mạnh của những người lính, dẫu rằng tôi không thích lính, con gái mâu thuẫn như vậy, và nhớ đến những đau khổ của dì tôi. Tôi bỗng sợ yêu phải anh lính hào hoa nào đó như dì!

Thự hay đem đến cho tôi xem những bức thư của một người bạn rất thân thiết với anh từ thuở bé. Anh ấy đang thụ huấn ở quân trường Sĩ Quan Đại Học Chiến Tranh Chính trị Đà lạt. Thự nói rằng thể chất anh yếu đuối, anh muôn trở thành thầy giáo mang văn hóa về quê hương đen tối của anh. Còn bạn anh thì ôm mộng chinh nhân ngang dọc chiến trường... Nhìn những tấm ảnh một thanh niên rắn rỏi, hiên ngang và những bức thư bạn của Thự kể về những khổ nhọc ở quân trường Đà Lạt và những bài thơ hào khí của "người ấy", quả là xấu hổ cho tôi khi thú thật với lòng rằng nó đã làm tôi bâng khuâng với một hình bóng mà tôi không hề quen biết! Thự không hề biết là anh yêu tôi, nhưng đã "dại dột" đưa tôi rời xa anh hơn...

Bạc Màu Áo Trận – Trường Vũ
http://www.youtube.com/v/3OETaccPOKA

Những ngày gần kề 30/4/75 thư của bạn Thự gửi về liên tục kể lại những chuyển biến quân sự đen tối ở miền Trung và có những lời lẽ như trối trăn với Thự nhờ chăm sóc cho mẹ anh, nếu như anh có mệnh hệ nào trên chiến trường.

Không dưng lúc đó tôi lại tự hứa với lòng là sẽ làm công việc ấy cho anh. Con gái "yêu" thì lạ quá nhỉ! Mắc cỡ ghê, dẫu không ai biết!

Chiến sự sôi động tới Sài Gòn. Các trường học miền Tây đều đóng cửa, trường sư phạm Vĩnh Long cùng chung số phận. Thự và tôi thu xếp hành trang về quê. Tôi còn nấn ná lại cùng đi thăm nhà một số bạn bè tại Vĩnh Long, vì chúng tôi e rằng tạm đóng cửa lần này sẽ là vĩnh viễn, khó còn cơ hội đến chơi với nhau. Thật là bàng hoàng khi sau đó tôi nghe được tin khủng khiếp rằng chuyến xe đò từ Vĩnh Long về Cần thơ đã bị tai nạn dọc đường, đâm đầu xuống con sông và Thự đã chết!

Những người vợ lính, trong khu gia binh đôi khi cũng tham dự chiến trường nhưng không có cấp bậc, không có tiền lương.
Vốn là dân sinh ra, lớn lên trên sông rạch anh bơi lội rất giỏi. Khi xe bị tai nạn các nhân chứng thuật lại đã chính mắt nhìn thấy anh lặn hụp để cố gắng kéo những hành khách khác ra khỏi chiếc xe, nhưng theo sự đồ đoán của nhiều người thì cho rằng chính vì những nạn nhân không biết lội trong lúc quá hốt hoảng đã bấu víu vào anh quá sức khiến anh chìm lĩm.. Tôi đau đớn vô cùng trước sự trớ trêu của số mệnh. Ngày tang lễ của anh, không hiểu trước đây anh đã nói những gì với gia đình về tôi mà mọi người đều tỏ ra quý mến tôi vô hạn giống như một "con dâu" của gia đình. Tôi cũng lẳng lặng chấp nhận tình cảm ấy như một lời tạ lỗi của tôi đến linh hồn Thự khi tôi đã hờ hững trước tình yêu của anh. Tôi tiếp tục thăm viếng gia đình Thự như sự an ủi cho gia đình anh. Cái chết của Thự đã làm cho tôi có nhiều biến chuyển lớn trong tâm hồn.

Những khu gia binh, nơi mà biết bao người phụ nữ Việt Nam đã gắn bó đời mình với cuộc đời của những chàng trai chiến sĩ, chỉ mong một ngày quê hương được thanh bình, vợ chồng sẽ về khu vườn xưa, cày sâu cuốc bẩm... à ơi... tiếng hát ru con.
Rồi ngày 30/4/75 đổ ập đến với những biến động kinh hoàng trong đời người. Tôi và gia đình dời đi nơi khác. Cho đến một hôm có một người khách lạ đến nhà hỏi thăm tôi. Anh chàng trông mặt rất quen, dáng dấp phong sương gió bụi, nhưng tôi phải định thần khá lâu mới chợt nhớ lại đó chính là người Sinh viên sĩ quan Chiến Tranh Chính Trị Đà Lạt, là người bạn của Thự mà tôi đã thường nhìn thấy trong ảnh trước kia Thự hay đưa cho tôi xem. Bỗng dưng hai má tôi đỏ bừng hổ thẹn tưởng chừng như người đang đứng trước mặt kia thấy rõ cả những cảm tình thầm lặng trong lòng mình.

Anh đã trở về bình an sau cơn lửa đạn, tìm đến thăm Thự và đau buồn biết tin Thự mất. Gia đình Thự chỉ cho anh tìm đến tôi thì sẽ biết nhiều kỷ niệm về Thự. Đó là lý do mà anh đến nhà tôi. Anh xúc động khi biết tôi còn giữ những thư từ hình ảnh của anh gửi về cho Thự và các bạn cũng thừa thông minh để hiểu rằng sau đó thì tình yêu của chúng tôi đã bùng cháy dữ dội như thế nào, trong lúc đất nước ngã nghiêng, biến loạn sau khi cộng sản chiếm chính quyền miền Nam.

 photo biet-dong-quan-sat.jpg

Đoàn lính Biệt Động Quân VNCH và đồng minh Hoa Kỳ đang hành quân.

Tôi kể với anh, tôi vẫn còn nhớ như in hình ảnh của những người lính Thiết Giáp, lính Sư Đoàn 9, Sư Đoàn 21 Bộ Binh trong những ngày kề cận cuối cùng cuộc chiến họ vẫn chiến đấu anh dũng, tôi gặp họ đóng quân dài theo quốc lộ Vĩnh Long về Cần Thơ, trên ba lô thỉnh thoảng có treo cả những nồi niêu soong chảo, hình ảnh gợi nhớ về những trại gia binh, về những nỗi khổ nhọc của người chiến binh VNCH. Và người yêu của tôi còn vạch ra cho tôi biết thêm đó chính là nét rất bình thường mà hết sức NHÂN BẢN của người lính QUỐC GIA. Họ mang theo trên vai trách nhiệm với TỔ QUỐC mà hình ảnh đơn sơ nhất là vợ con và những khu gia binh. Không ai trong họ muốn cầm vũ khí nếu không có sự xâm lăng từ những con người vô thần, vô gia đình, vô tôn giáo... và tàn bạo nhất trong lịch sử dân tộc.


Những khu gia binh mà đã bị cộng sản pháo kích bừa bãi vào đó để cố ý làm hỗn loạn tinh thần của những người lính VNCH vốn đặt nặng tinh thần yêu thương gia đình. Một căn cứ quân sự có thể chịu đựng trăm ngàn đạn pháo, nhưng một khu gia binh bị pháo kích thì rung động tinh thần chiến sĩ gấp trăm nghìn lần.


Tôi bỗng như cảm thấy có lỗi khi lúc còn bé với những ý nghĩ không mấy đẹp về những khu gia binh trước kia, khi tôi chợt nhận ra rằng những khu gia binh ấy có sự liên hệ với sự an lành của toàn thể miền Nam trong bao nhiêu năm qua. Cũng như trước kia tôi khá vô tình, không hề thấy có sự liên hệ giữa những cái chết của người lính với sự an lành của tôi khi được tung tăng đến trường. Những khu gia binh mà đã bị cộng sản pháo kích bừa bãi vào đó để cố ý làm hỗn loạn tinh thần của những người lính VNCH vốn đặt nặng tinh thần yêu thương gia đình. Một căn cứ quân sự có thể chịu đựng trăm ngàn đạn pháo, nhưng một khu gia binh bị pháo kích thì rung động tinh thần chiến sĩ gấp trăm nghìn lần. Và chỉ có những kẻ bất nhân nhất như cộng sản thì mới không từ nan thực hiện điều tồi tệ đó.

Những khu gia binh, nơi mà biết bao người phụ nữ Việt Nam đã gắn bó đời mình với cuộc đời của những chàng trai chiến sĩ, chỉ mong một ngày quê hương được thanh bình, vợ chồng sẽ về khu vườn xưa, cày sâu cuốc bẩm... à ơi! tiếng hát ru con... nhưng ngày ấy đã không bao giờ đến.

Khi Việt cộng tràn vào thành phố biết bao gia đình sinh sống trong các khu gia binh, nhất là các Làng Phế Binh đã bị những kẻ cướp Việt cộng mới vào cầm vũ khí cướp đoạt, đuổi xô ra khỏi nhà, đày ải đi các vùng kinh tế mới...

Hội viên trại gia binh hải ngoại
Tôi may mắn cùng chồng trốn thoát khỏi hỏa ngục CSVN. Nơi xứ người tôi lại nhớ về những khu gia binh, dù tôi chưa một lần sinh sống nơi đó. Và thưa các bạn tôi càng thêm yêu thương chồng tôi, anh ấy không còn là sĩ quan Trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị Đà Lạt, nhưng trong mọi mặt của đời sống anh vẫn mang tính cách của người lính VNCH đầy nhân bản, đã được đào tạo từ ngôi trường nổi tiếng của miền Nam: Trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị Đà Lạt.

Người lính NHÂN BẢN VNCH ấy tiếp tục mang trên vai "khu gia binh". Đó là tôi và các con tôi. Xin cảm ơn những người lính VNCH! đã và đang tiếp tục mang trên vai, những "khu gia binh" của Tổ Quốc Việt Nam.

Bích Hoa
(Nàng dâu NT6 Trương Hồng Sơn) Wichita.

http://tdhctct.com/index.php?option=com_content&view=article&id=1519:khu-gia-binh-&catid=84:th&Itemid=159



 

Tuesday, August 25, 2015

Bảo Tuấn - Nhạc Trước 1975

Nhạc trước 1975
Nó và Tôi - Bảo Tuấn - http://www.youtube.com/v/fooYE91GQd4

Nó Và Tôi | Nhạc Song Ngọc, Lời: Vọng Châu | Bảo Tuấn | ASIA 21
https://youtu.be/Lp2HnH0m9Z4?si=d0AjWgTrXgDbGiXy

 

===================

 

Tâm Sự Người Lính Trẻ - Bảo Tuấn - https://youtu.be/_ne2gEQUEjI


&#x110;an Nguy&amp;amp;ecirc;n

 

*************************

 

Tâm sự người lính trẻ - Bảo Tuấn

 

 

*************************

 

Hai Mùa Mưa - Bảo Tuấn - https://youtu.be/wVOzVkeplfM


&#x110;an Nguy&amp;amp;ecirc;n

 



Hai Mùa Mưa - Bảo Tuấn - https://youtu.be/uYaDNle4X0A


 

******************

Phiên Gác Đêm Xuân - Bao Tuan - https://youtu.be/59t-kUAd3og


&amp;amp;#x110;an Nguy&amp;amp;ecirc;n

 

===================

 

Tà Áo Đêm Noel - Bảo Tuấn

 

******************

 

Sài Gòn Thứ Bảy - Bảo Tuấn - http://www.youtube.com/v/kf51iKQVZ7k


&#x110;an Nguy&amp;amp;ecirc;n

 

=====================

 

Sài Gòn Thứ Bảy - Bảo Tuấn

 

=====================

 

Hận Đồ Bàn Bảo Tuấn trình bày

 

 photo frame_tv_680_bar_top_00.jpg

 photo frame_tv_bar_right_trans.png